Chương 107: Kẻ Gây Ra Đau Thương

Dù đã chấp nhận chuyện con mình đã mất đi nhưng Quân vẫn chẳng nói chuyện với ai cả. Suốt ngày lầm lì trong phòng dưỡng bệnh, tâm trạng u uất. Nghe tin ba chồng mình cũng đang nhập viện ở đây từ má Năm cô liền bỏ dở bữa ăn sang khoa tim mạch thăm. Đứa con dâu đáng thương của ông chỉ mới mấy ngày mà đã gầy gộc liêu xiêu. Dùng từ ngữ thích hợp, ông Hưng cố tránh nhắc đến đứa bé trước mặt Quân. Con bé mà nghe thấy lại càng buồn nữa. Sang tuần phải phẫu thuật rồi nên bắt buộc ông phải nằm ở bệnh viện để theo dõi.

Mấy ngày trôi qua từ lúc Quân sẩy thai Khánh vẫn không nói với cô về mọi chuyện. Anh vẫn không tin là cô ấy làm chuyện nhẫn tâm ấy. Đành tự mình đến khắp các bệnh viện lớn nhỏ trong toàn thành phố để điều tra xem có đúng là cô đến đấy để phá thai hay không. Tuy nhiên câu trả lời nhận được chỉ là không. Ở các bệnh viện khác không hề có hồ sơ nào mang tên Nguyễn Trần Khánh Quân cả.

Không lẽ cô ấy tự mua thuốc lậu rồi tự uống?

Càng nghĩ đến điều này Khánh càng dậy sóng trong lòng. Nhưng phải tìm hiểu rõ thì mới kết luận được. Nếu Quân muốn dùng cách này để ép ly hôn thì anh sẽ không cho cô toại nguyện. Nếu Quân thật sự phá bỏ con của anh thì nhất quyết phải bắt cô đền bù một đứa khác cho mình.

“Nguyễn Trần Khánh Quân. Dù em có hận tôi đến thế nào thì tôi cũng phải buộc em bên mình.”

Từ lúc biết nguyên nhân sẩy thai Khánh lạnh nhạt không còn quan tâm Quân như trước. Ngày đưa cô từ bệnh viện trở về nhà anh chỉ bảo má Năm và những người giúp việc để ý trông coi cô rồi lái xe đến WL. Anh không muốn nổ ra tranh cãi với cô vào thời gian này. Vì vậy mới tỏ ra thờ ơ lạnh nhạt. Bây giờ Quân còn đang yếu lại không hề mở miệng nói chuyện với ai cả. Không thể to nhỏ với cô được. Quyết định nhẫn nhịn thêm tuần nữa đợi cô ấy ổn định lại rồi nói tất cả cũng chưa muộn.

Chuyện mất con được giấu kín nên chẳng ai biết tới. Các hội bà tám lại bắt đầu buôn dưa bán vải rằng mấy ngày qua hai vợ chồng tổng giám đốc đều không tới công ty có lẽ là vì đang vi vu du lịch cùng nhau bồi dưỡng tình cảm rồi ấy chứ. Tổng giám đốc xưa nay luôn là người có trách nhiệm với công việc nay lại bỏ bê một thời gian dài như vậy thì chắc là do ở nhà chiều thiếu phu nhân rồi.

Đến cả cô thư ký thân cận cũng chẳng biết đến nguyên do. Mọi việc ở WL đều chất ứ lại một đống vì đang còn đợi chỉ thị của Khánh. Bù đầu vào làm việc để quên đi chuyện buồn. Buổi sáng khi nhân viên còn chưa tới thì anh đã ngồi gõ máy tính rồi. Đến lúc mọi người ra về hết thì cũng còn lại mình anh đơn độc ở đấy. Thư ký Phương cũng muốn nán lại giúp anh nhưng đã bị đuổi về.

Ngồi xoay chiếc ghế ra cửa kính nhìn bầu trời đêm Khánh lại châm điếu thuốc lên để hút. Bẵng một thời gian không đụng đến vì sợ ảnh hưởng tới hai mẹ con. Bây giờ lại phải cần đến nó để vơi đi nỗi buồn. Mùi vị của thuốc cứ quấn lấy làm anh cứ hết điếu này đến điếu khác.

“Từ trong sâu thẳm đáy lòng, dù ba chưa được một lần nhìn thấy hình hài của con. Nhưng con hãy nhớ rằng ba cũng nhớ con yêu con. Cảm ơn con vì đã cho ba biết cảm xúc hạnh phúc khi được làm cha là như thế nào.”

Nỗi đau để lại một hố sâu không thể xoá nhoà. Niềm vui bản thân kiên trì gây dựng bỗng chốc sụp đổ như tường thành vừa bị phá nổ. Khoé miệng run rẩy, chẳng ai nghĩ người đàn ông bất bại này lại có lúc nhu nhược thê lương đến vậy. Thật không muốn về nhà. Nhìn thấy Quân có khả năng anh lại nổi nóng lên. Nhưng rồi bước chân cũng tự động nhấc lên mà đi. Đành khoá cửa phòng lại rồi xuống lấy xe.

Trở về nhà lúc này đã 11 giờ đêm. Ngang qua phòng Quân thấy cửa hé mở anh liền dừng lại nhìn vào trong. Cô ấy ngồi bên cạnh chiếc nôi, tay cầm những con thú nhồi bông vuốt vuốt. Cảnh tượng đau lòng ấy khiến Khánh vô cùng xót xa. Cô sợ bóng tối nhưng bây giờ lại ngồi như vậy không bật đèn, không khóc hay náo loạn, không có vẻ sợ sệt gì cả.

Chìm nghỉm trong muôn vạn suy nghĩ cuối cùng thế nào lại tiến lại gần Quân rồi ôm lấy. Lòng tự hỏi nếu cô thực sự nhẫn tâm giết hại con mình thì liệu anh có thể tha thứ không?

Ca phẫu thuật điều trị suy tim diễn ra suôn sẻ và thành công sau 6 tiếng đồng hồ. Lúc bác sĩ thông báo bà Loan đã bật khóc vì hạnh phúc. Ôm lấy con dâu bà nức nở vì vui mừng việc chồng mình đã được cứu sống. Cực kỳ lo sợ trong xuyên suốt lúc chờ đợi. Khánh cứ thấp thỏm chuyện mình vừa mới mất con xong thì cha lại gặp nguy hiểm. Bác sĩ phụ trách ca phẫu thuật cũng đã nói nguy cơ xảy ra rủi ro là rất cao. Bây giờ thì có thể trút được gánh nặng trong người rồi. Nhìn vợ đã có chút tươi tỉnh Khánh mới nhẹ lòng được phần nào. Tuy vậy cô ấy vẫn chưa chịu nói chuyện với anh. Lúc nào cũng u uất, buồn rầu dù ở trong vòng tay của Khánh.

Không nói chuyện với đối phương là vì sợ nhắc đến chuyện đau lòng. Nhưng Khánh vẫn có chút hụt hẫng khi Quân không để ý đến cảm xúc của anh. Cô đau 10 thì anh cũng 9. Nhưng rồi Khánh lại không dám lại gần. Cô ấy cứ như vậy anh thật không chịu nỗi. Thật không biết phải làm sao?

“Này. Thuốc mày mua có đúng là loại đấy không? Sao tao chẳng nghe thấy tin tức gì hết thế kia?”

“Là thuốc đấy. Có con trời mới không phá nổi thôi. Mày cứ đợi thêm một hai ngày nữa xem sao.”

“Ok. Tao hiểu rồi.”

Ánh mắt hoang dại của Tuyết Vy vừa loé lên một tia thâm độc chết người. Nụ cười phấn khích khi mục đích của mình sắp thành công. Nghĩ đến hình ảnh ai đó lăn lộn trong vũng máu mà cô ta thở dài một tiếng thoã mãn. Đôi mắt từ vui vẻ biến thành oán hận, nghiến chặt răng từng chữ hiểm độc lần lượt phát ra:

“Cay đắng tủi nhục tôi chịu đựng suốt thời gian qua đã đến lúc các người phải trả giá.”

Lòng đố kị và căm hận đã được nguôi ngoai phần nào với Tuyết Vy. Trong lòng âm ỉ một niềm vui sướng khi vừa hãm hại người khác rất thành công mỹ mãn. Càng nghĩ càng thấy vui vẻ cô ta bật cười lớn như một kẻ điên.

Dám cướp đoạt bạn trai của người khác. Con ả đấy đúng là không coi mình ra gì. Tuyết Vy cô sẽ cho con tu hú thích chiếm tổ ấy phải nhận lấy kết cục thảm hại, phải bị dìm trong lửa máu.

Bây giờ chỉ còn thăm dò biểu hiện của Phan Quân Khánh nữa là xong.

Đang ngồi xem lại báo cáo tài chính và tóm tắt kết quả kinh doanh của tháng trước thì chuông điện thoại reo. Khánh nhìn người gọi đến là ai liền trực tiếp ngắt máy. Dù đã nói rõ ràng đến vậy rồi vẫn không chịu buông tha mình hay sao?

Bực mình khi người kia vẫn không chịu dừng lại Khánh liền tiếp nhận cuộc gọi với vẻ gắt gỏng khó chịu:

“Anh đã nói rõ ràng đến như vậy rồi mà em còn liên tục gọi cho anh làm gì?”

“Xin lỗi. Nhưng thực sự em không biết phải cầu cứu ai cả. Nhà em bị trộm đột nhập vào. Hắn phá huỷ toàn bộ mọi vật dụng trong nhà rồi. Anh có thể tới giúp em được không?”

“Cái đó em phải gọi công an chứ gọi cho anh làm gì? Anh đâu phải người điều tra tội phạm.”

“Em chỉ sợ gọi họ chưa tới thì tên trộm kia lại quay lại. Một thân một mình em giữa đêm hôm như thế này sao có thể đối phó lại hắn. Chẳng lẽ anh thấy chết mà không cứu?”

“….”

Nghĩ thấy cũng có lý hơn nữa mình cũng hứa sẽ làm bất cứ chuyện gì cho Tuyết Vy. Thôi thì coi như làm việc gì đó bù đắp cho cô ta vậy. Khánh đành mềm lòng mà đồng ý đến đấy.

Vừa bấm chuông cửa thì người đã lật đật ở trong chạy ra mở cổng. Vội cất lời:

“May quá anh đã tới. Em sợ quá.”

“Cảnh sát vẫn chưa tới sao?”

Vốn dĩ là trò của mình bày ra thì làm gì có chuyện Tuyết Vy gọi điện cho cảnh sát để báo án. Cô ta chưa đến nỗi ngu.

“Cũng không có gì to tát cả nên em không gọi.”

Nhìn cả căn nhà lộn xộn mọi thứ bị lật tung, đảo lộn lên hết. Đi một vòng xung quanh kiểm tra xe kẻ gian còn ẩn nấp ở đâu đó không. Khánh cẩn thận thăm dò từng ngóc ngách. Tuyết Vy ra vẻ sợ sệt nép sau lưng, giữ chặt tà áo của Khánh. Nhỏ giọng nói:

“Anh cẩn thận một chút. Hắn có lẽ chưa rời khỏi đây đâu. Lúc nãy mở cửa em còn nghe thấy tiếng động.”

Lùng sục một hồi thì chẳng có người nào cả. Mỗi căn phòng đều bị tay người xáo trộn lung tung bảo Tuyết Vy kiểm tra xem có mất thứ gì đáng giá không thì cô ta trả lời rằng chỉ có vài ba nữ trang hồi trước anh tặng. Kiểm tra lại toàn bộ và chốt cửa an toàn, dọn dẹp xong xuôi Khánh ngồi xuống ghế quan sát thêm một lúc. Chẳng có gì khác thường liền nói mình phải ra về. Chưa kịp đi đã bị níu lại Tuyết Vy nhanh mồm nhanh miệng nói:

“Anh tối nay ở lại đây được không? Em rất sợ hắn sẽ quay lại đây.”

“Không được! Anh là người đã có gia đình. Không thích hợp ở nơi này. Với cả lúc nãy anh đã kiểm tra mọi góc và chốt kỹ càng các cửa rồi. Bây giờ anh ra ngoài em đóng cửa chắc chắn vào. Không có ai đến làm phiền được nữa đâu.”

“Anh biết em rất sợ những chuyện này mà. Anh không thể giúp em được hay sao? Hay là anh đưa em đến biệt thự của anh có được không? Em chỉ cần tá túc một đêm rồi sẽ đi ngay.”

Nghe thì cũng không có gì quá quắt nhưng lần trước chỉ vì đưa cô ta về đấy một lần mà báo giới rùm beng lên. Khánh lại còn bị ăn đòn đến gãy lưng. Không thích hợp nên Khánh liền từ chối:

“Không được. Lần trước đã bị cánh nhà báo bắt được rồi. Anh không muốn gây rắc rối nữa.”

“Vậy em tự bắt xe đến đấy. Còn anh thì cứ lái xe của anh. Họ không để ý đâu. Hơn nữa có Khánh Quân ở nhà. Nếu có bị lên báo thì cũng không phải là tin xấu.”

“Nhưng…”

“Anh đã hứa sẽ làm mọi thứ cho em mà. Chỉ riêng việc bảo anh ly hôn là không thể. Ngay đến chuyện này anh cũng không muốn giúp sao?”

“Anh….”

Vẻ dỗi hờn, trách móc bày ra làm Khánh không nỡ từ chối. Lưỡng lự đôi chút nghĩ đến chuyện Quân sẽ phản ứng như thế nào khi anh đem bạn gái cũ về nhà. Cô ấy sẽ ghen chứ?

Nhớ lại câu nói của Hoàng Thiên Vũ, Khánh như có một thứ gì đó vừa được khai sáng.

Đúng rồi sao mình không thử xem phản ứng của cô ấy ra sao? Là ghen hay náo loạn lên một trận?

Khánh rất muốn nhìn thấy gương mặt xinh đẹp ấy khi ghen lên sẽ trông như thế nào.

Nghĩ ngợi một lúc liền gật đầu đồng ý. Anh rất mong Quân sẽ ghen. Như vậy thì anh mới có thể khẳng định được là cô cũng có tình cảm với mình.

Chapter
1 Chương 1: Ký Ức
2 Chương 2: Hôn Ước Trên Trời Rơi Xuống
3 Chương 3: Công Việc Mới
4 Chương 4: Lần Thứ Hai Đụng Độ
5 Chương 5: Đấu Khẩu
6 Chương 6: Quật Ngã Sếp
7 Chương 7: Bạn Gái Của Sếp
8 Chương 8: Bà Mối Kim
9 Chương 9: Đột Nhiên Nói Lời Theo Đuổi
10 Chương 10: Trừng Phạt
11 Chương 11: Thuyết Trình Kế Hoạch
12 Chương 12: Khó Chịu Trong Người
13 Chương 13: Ngất Xỉu
14 Chương 14: Trách Mắng
15 Chương 15: Tỉnh
16 Chương 16: Bị Ép Đi Xem Mắt
17 Chương 17: Sếp Nổi Trận Lôi Đình
18 Chương 18: Gặp Gỡ Vị Hôn Phu Trong Truyền Thuyết
19 Chương 19: Hôn Ước
20 Chương 20: Bị Phan Quân Khánh Kéo Đi
21 Chương 21: “Vị Hôn Phu Của Chị Rất Đẹp Trai.”
22 Chương 22: Thuyết Phục
23 Chương 23: Tin Tức Kết Hôn Bị Truyền Ra Ngoài
24 Chương 24: Cậu Bị Mất Não À?
25 Chương 25: Đồ Ăn Hại
26 Chương 26: Bỏ Trốn
27 Chương 27: Bị Bắt Trở Lại
28 Chương 28: Trực Tiếp Nói Chuyện Với Chủ Tịch
29 Chương 29: Bố Chồng Chống Lưng Cho Con Dâu Ở Công Ty
30 Chương 30: Bị Ép Đến Đường Cùng
31 Chương 31: Kết Hôn Với Tôi Đi!
32 Chương 32: Điều Kiện
33 Chương 33: Hối Hận À?
34 Chương 34: Đi Đăng Ký Kết Hôn
35 Chương 35: Chính Thức Trở Thành Vợ Chồng
36 Chương 36: Con Dâu Mẹ Thật Xinh Đẹp
37 Chương 37: Ảnh Cưới
38 Chương 38: Hôn Lễ
39 Chương 39: Đêm Tân Hôn
40 Chương 40: Ngày Đầu Tiên Làm Vợ Chồng
41 Chương 41: Về Trụ Sở
42 Chương 42: Tranh Cãi Ở Phòng Làm Việc
43 Chương 43: Chồng Ơi! Em Xin Lỗi
44 Chương 44: Đã Lâu Không Gặp
45 Chương 45: Lại Mặt
46 Chương 46: Đồ Biến Thái
47 Chương 47: Ngủ Chung Phòng
48 Chương 48: Ở Cùng Với Nhau Thật Bí Bách
49 Chương 49: Tuyết Vy Gặp Nạn
50 Chương 50: Gây Khó Dễ
51 Chương 51: Tiếp Tục Giám Sát
52 Chương 52: Lại Là Hắn Ta
53 Chương 53: Không Làm Được Thì Để Tôi Làm
54 Chương 54: Tâm Sự Cùng Bạn Thân
55 Chương 55: Con Ghẻ Nhà Họ Phan
56 Chương 56: Chung Phòng Nhưng Cấm Chung Giường
57 Chương 57: Đá Chồng Lăn Xuống Giường
58 Chương 58: Tiếp Tục Gây Khó Dễ
59 Chương 59: Người Phiên Dịch
60 Chương 60: Kiếp Trước Tôi Đã Tạo Nghiệp Gì Mà Vấp Phải Cậu
61 Chương 61: Nụ Hôn Đầu
62 Chương 62: Cô Phải Sang Trung Quốc Một Chuyến
63 Chương 63: Lời Lẽ Miệt Thị
64 Chương 64: Cây Vạn Tuế Chuẩn Bị Bung Hoa
65 Chương 65: Cưỡng Đoạt
66 Chương 66: Cảm Xúc Hỗn Loạn
67 Chương 67: Gặp Lại Bạn Cũ
68 Chương 68
69 Chương 69
70 Chương 70: Trói Chồng
71 Chương 71: Trùng Khánh
72 Chương 72: Muốn Sinh Cho Anh Một Đứa Con
73 Chương 73: Bị Coi Thường
74 Chương 74: Hình Như Tôi Đã Sai
75 Chương 75: Scandal Ngoại Tình
76 Chương 76: Bùng Nổ
77 Chương 77: Về Nước
78 Chương 78: Suýt Mất Mạng
79 Chương 79: Đính Chính Trước Truyền Thông
80 Chương 80: Không Phải Là Giúp Mà Là Cứu
81 Chương 81: Bạn Thân Bị Cắm Sừng
82 Chương 82: Bắt Gian
83 Chương 83: Ông Ăn Chả Bà Ăn Nem
84 Chương 84
85 Chương 85
86 Chương 86: Đánh Người
87 Chương 87
88 Chương 88
89 Chương 89: Ghen
90 Chương 90: Cảnh Cáo ‘Tình Địch’
91 Chương 91
92 Chương 92: Hắn Vậy Mà Cũng Biết Xin Lỗi
93 Chương 93: Giận Quá Mất Khôn
94 Chương 94: Dấu Hiệu
95 Chương 95: Mang Thai
96 Chương 96: Bạn Thân Lâu Ngày Gặp Lại
97 Chương 97: Niềm Vui Sắp Được Lên Chức
98 Chương 98: Giải Thích
99 Chương 99: Thiên Chức Làm Cha
100 Chương 100: Anh Không Thể Làm Như Vậy Được
101 Chương 101: Dao Động Trước Đối Phương
102 Chương 102: Quyết Định Của Phan Quân Khánh
103 Chương 103: Không Muốn Ly Hôn
104 Chương 104: Nguy Hiểm Cận Kề
105 Chương 105: Tận Cùng Nỗi Đau
106 Chương 106: Nguyên Nhân
107 Chương 107: Kẻ Gây Ra Đau Thương
108 Chương 108: Khơi Dậy Nỗi Đau
109 Chương 109: Phát Hiện Động Trời
110 Chương 110: Sự Thật
111 Chương 111: Ả Hại Con Tôi Thì Tôi Phải Cho Ả Nếm Mùi
112 Chương 112: Huy Nam Trở Lại
113 Chương 113: Bỏ Nhà Đi
114 Chương 114: Chúng Ta Ly Hôn Đi
115 Chương 115: Dây Dưa Không Dứt
116 Chương 116: Mặt Dày Là Vì Ở Cùng Em
117 Chương 117: Cô Nên Tự Sám Hối Đi
118 Chương 118: Em Là Con Nhà Ai Thế?
119 Chương 119: Xoá Bỏ Hiểu Lầm
120 Chương 120: Triển Khai Kế Hoạch Đưa Vợ Về Nhà
121 Chương 121: Đập Nát Ảnh Cưới
122 Chương 122: Quỳ Xuống Cầu Xin
123 Chương 123: Rượu Vào Người Là Làm Loạn
124 Chương 124: Quýt Làm Cam Chịu
125 Chương 125: Vừa Hâm Vừa Hãm
126 Chương 126: Quá Tam Ba Bận
127 Chương 127: Bắt Cóc
128 Chương 128: Hành Hạ
129 Chương 129: Thù Phải Trả
130 Chương 130: Giải Cứu
131 Chương 131: Cái Giá Phải Trả
132 Chương 132: Nếu Đổi Lại Là Tôi. Anh Sẽ Làm Y Như Vậy?
133 Chương 133: Đừng Chặn Anh
134 Chương 134: Vì Anh Ghen Ghen Ghen Mà
135 Chương 135: Trâu Bò Đánh Nhau Ruồi Muỗi Chết
136 Chương 136: Tiên Sư Cái Thằng Dở Người
137 Chương 137: Anh Sẽ Ký Đơn
138 Chương 138: Bữa Tối Cuối Cùng
139 Chương 139: Điên Tình
140 Chương 140: Có Không Giữ Mất Đừng Tìm
141 Chương 141: Nói Lời Yêu
142 Chương 142: Tìm Vợ Lạc
143 Chương 143: Chuyến Đi Lên Vùng Cao
144 Chương 144: Vào Bản
145 Chương 145: Đe Doạ Vũ Gia
146 Chương 146: Thiên Duyên Tiền Định
147 Chương 147: Hội Ngộ
148 Chương 148: Cô Che Hết Tầm Nhìn Như Vậy Tôi Không Ngắm Vợ Mình Được
149 Chương 149: Phan Quân Khánh Gặp Nguy Hiểm
150 Chương 150: Chồng Tôi, Anh Ấy...
151 Chương 151: Muốn Ăn Em
152 Chương 152: Sự Cố Ngoài Ý Muốn
153 Chương 153: Hẹn Hò
154 Chương 154: Sóng Gió Lại Nổi Lên
155 Chương 155: Căng Thẳng
156 Chương 156: Kẻ Giật Dây
157 Chương 157: Chị Xót Chồng Chị Vậy Tôi Không Thương Chồng Tôi Sao?
158 Chương 158: Dành Cho Em (1)
159 Chương 159: Dành Cho Em (2)
160 Chương 160: Trứng Mà Đòi Khôn Hơn Vịt
161 Chương 161: Ảnh Kỷ Niệm
162 Chương 162: Mày Giống Túi Trà Lipton
163 Chương 163: Đi Mua ‘Bánh’ Cho Vợ
164 Chương 164: Bại Lộ
165 Chương 165: Tắc Kè Đổi Màu
166 Chương 166: Cầu Hôn
167 Chương 167: Em Bị Bệnh. Phải Cách Ly
168 Chương 168: Lộ Diện
169 Chương 169: Hạnh Phúc Nhân Đôi
170 Chương 170: Rình Rập
171 Chương 171: Gặp Phùng Kiên
172 Chương 172: Gặp Người Quen Cũ
173 Chương 173: Gặp Người Quen Cũ
174 Chương 174: Đưa Ra Lựa Chọn
175 Chương 175: Phản Kháng
176 Chương 176: Âm Dương Cách Biệt
177 Chương 177: Nguyện Làm Một Linh Hồn Dõi Theo Sau Lưng Em (END)
178 Chương 178: Anh Không Phải Là Người Nhỏ Tuổi Nhất Ở Nhà Họ Phan Nữa (Ngoại Truyện 1)
179 Chương 179: Mày Tưởng Bà Là Bánh Bèo? (Ngoại Truyện 2 Kim Và Thiên Vũ)
180 Chương 180: Chăm Sóc Vợ Tương Lai (Ngoại Truyện 3 Kim Và Thiên Vũ.)
Chapter

Updated 180 Episodes

1
Chương 1: Ký Ức
2
Chương 2: Hôn Ước Trên Trời Rơi Xuống
3
Chương 3: Công Việc Mới
4
Chương 4: Lần Thứ Hai Đụng Độ
5
Chương 5: Đấu Khẩu
6
Chương 6: Quật Ngã Sếp
7
Chương 7: Bạn Gái Của Sếp
8
Chương 8: Bà Mối Kim
9
Chương 9: Đột Nhiên Nói Lời Theo Đuổi
10
Chương 10: Trừng Phạt
11
Chương 11: Thuyết Trình Kế Hoạch
12
Chương 12: Khó Chịu Trong Người
13
Chương 13: Ngất Xỉu
14
Chương 14: Trách Mắng
15
Chương 15: Tỉnh
16
Chương 16: Bị Ép Đi Xem Mắt
17
Chương 17: Sếp Nổi Trận Lôi Đình
18
Chương 18: Gặp Gỡ Vị Hôn Phu Trong Truyền Thuyết
19
Chương 19: Hôn Ước
20
Chương 20: Bị Phan Quân Khánh Kéo Đi
21
Chương 21: “Vị Hôn Phu Của Chị Rất Đẹp Trai.”
22
Chương 22: Thuyết Phục
23
Chương 23: Tin Tức Kết Hôn Bị Truyền Ra Ngoài
24
Chương 24: Cậu Bị Mất Não À?
25
Chương 25: Đồ Ăn Hại
26
Chương 26: Bỏ Trốn
27
Chương 27: Bị Bắt Trở Lại
28
Chương 28: Trực Tiếp Nói Chuyện Với Chủ Tịch
29
Chương 29: Bố Chồng Chống Lưng Cho Con Dâu Ở Công Ty
30
Chương 30: Bị Ép Đến Đường Cùng
31
Chương 31: Kết Hôn Với Tôi Đi!
32
Chương 32: Điều Kiện
33
Chương 33: Hối Hận À?
34
Chương 34: Đi Đăng Ký Kết Hôn
35
Chương 35: Chính Thức Trở Thành Vợ Chồng
36
Chương 36: Con Dâu Mẹ Thật Xinh Đẹp
37
Chương 37: Ảnh Cưới
38
Chương 38: Hôn Lễ
39
Chương 39: Đêm Tân Hôn
40
Chương 40: Ngày Đầu Tiên Làm Vợ Chồng
41
Chương 41: Về Trụ Sở
42
Chương 42: Tranh Cãi Ở Phòng Làm Việc
43
Chương 43: Chồng Ơi! Em Xin Lỗi
44
Chương 44: Đã Lâu Không Gặp
45
Chương 45: Lại Mặt
46
Chương 46: Đồ Biến Thái
47
Chương 47: Ngủ Chung Phòng
48
Chương 48: Ở Cùng Với Nhau Thật Bí Bách
49
Chương 49: Tuyết Vy Gặp Nạn
50
Chương 50: Gây Khó Dễ
51
Chương 51: Tiếp Tục Giám Sát
52
Chương 52: Lại Là Hắn Ta
53
Chương 53: Không Làm Được Thì Để Tôi Làm
54
Chương 54: Tâm Sự Cùng Bạn Thân
55
Chương 55: Con Ghẻ Nhà Họ Phan
56
Chương 56: Chung Phòng Nhưng Cấm Chung Giường
57
Chương 57: Đá Chồng Lăn Xuống Giường
58
Chương 58: Tiếp Tục Gây Khó Dễ
59
Chương 59: Người Phiên Dịch
60
Chương 60: Kiếp Trước Tôi Đã Tạo Nghiệp Gì Mà Vấp Phải Cậu
61
Chương 61: Nụ Hôn Đầu
62
Chương 62: Cô Phải Sang Trung Quốc Một Chuyến
63
Chương 63: Lời Lẽ Miệt Thị
64
Chương 64: Cây Vạn Tuế Chuẩn Bị Bung Hoa
65
Chương 65: Cưỡng Đoạt
66
Chương 66: Cảm Xúc Hỗn Loạn
67
Chương 67: Gặp Lại Bạn Cũ
68
Chương 68
69
Chương 69
70
Chương 70: Trói Chồng
71
Chương 71: Trùng Khánh
72
Chương 72: Muốn Sinh Cho Anh Một Đứa Con
73
Chương 73: Bị Coi Thường
74
Chương 74: Hình Như Tôi Đã Sai
75
Chương 75: Scandal Ngoại Tình
76
Chương 76: Bùng Nổ
77
Chương 77: Về Nước
78
Chương 78: Suýt Mất Mạng
79
Chương 79: Đính Chính Trước Truyền Thông
80
Chương 80: Không Phải Là Giúp Mà Là Cứu
81
Chương 81: Bạn Thân Bị Cắm Sừng
82
Chương 82: Bắt Gian
83
Chương 83: Ông Ăn Chả Bà Ăn Nem
84
Chương 84
85
Chương 85
86
Chương 86: Đánh Người
87
Chương 87
88
Chương 88
89
Chương 89: Ghen
90
Chương 90: Cảnh Cáo ‘Tình Địch’
91
Chương 91
92
Chương 92: Hắn Vậy Mà Cũng Biết Xin Lỗi
93
Chương 93: Giận Quá Mất Khôn
94
Chương 94: Dấu Hiệu
95
Chương 95: Mang Thai
96
Chương 96: Bạn Thân Lâu Ngày Gặp Lại
97
Chương 97: Niềm Vui Sắp Được Lên Chức
98
Chương 98: Giải Thích
99
Chương 99: Thiên Chức Làm Cha
100
Chương 100: Anh Không Thể Làm Như Vậy Được
101
Chương 101: Dao Động Trước Đối Phương
102
Chương 102: Quyết Định Của Phan Quân Khánh
103
Chương 103: Không Muốn Ly Hôn
104
Chương 104: Nguy Hiểm Cận Kề
105
Chương 105: Tận Cùng Nỗi Đau
106
Chương 106: Nguyên Nhân
107
Chương 107: Kẻ Gây Ra Đau Thương
108
Chương 108: Khơi Dậy Nỗi Đau
109
Chương 109: Phát Hiện Động Trời
110
Chương 110: Sự Thật
111
Chương 111: Ả Hại Con Tôi Thì Tôi Phải Cho Ả Nếm Mùi
112
Chương 112: Huy Nam Trở Lại
113
Chương 113: Bỏ Nhà Đi
114
Chương 114: Chúng Ta Ly Hôn Đi
115
Chương 115: Dây Dưa Không Dứt
116
Chương 116: Mặt Dày Là Vì Ở Cùng Em
117
Chương 117: Cô Nên Tự Sám Hối Đi
118
Chương 118: Em Là Con Nhà Ai Thế?
119
Chương 119: Xoá Bỏ Hiểu Lầm
120
Chương 120: Triển Khai Kế Hoạch Đưa Vợ Về Nhà
121
Chương 121: Đập Nát Ảnh Cưới
122
Chương 122: Quỳ Xuống Cầu Xin
123
Chương 123: Rượu Vào Người Là Làm Loạn
124
Chương 124: Quýt Làm Cam Chịu
125
Chương 125: Vừa Hâm Vừa Hãm
126
Chương 126: Quá Tam Ba Bận
127
Chương 127: Bắt Cóc
128
Chương 128: Hành Hạ
129
Chương 129: Thù Phải Trả
130
Chương 130: Giải Cứu
131
Chương 131: Cái Giá Phải Trả
132
Chương 132: Nếu Đổi Lại Là Tôi. Anh Sẽ Làm Y Như Vậy?
133
Chương 133: Đừng Chặn Anh
134
Chương 134: Vì Anh Ghen Ghen Ghen Mà
135
Chương 135: Trâu Bò Đánh Nhau Ruồi Muỗi Chết
136
Chương 136: Tiên Sư Cái Thằng Dở Người
137
Chương 137: Anh Sẽ Ký Đơn
138
Chương 138: Bữa Tối Cuối Cùng
139
Chương 139: Điên Tình
140
Chương 140: Có Không Giữ Mất Đừng Tìm
141
Chương 141: Nói Lời Yêu
142
Chương 142: Tìm Vợ Lạc
143
Chương 143: Chuyến Đi Lên Vùng Cao
144
Chương 144: Vào Bản
145
Chương 145: Đe Doạ Vũ Gia
146
Chương 146: Thiên Duyên Tiền Định
147
Chương 147: Hội Ngộ
148
Chương 148: Cô Che Hết Tầm Nhìn Như Vậy Tôi Không Ngắm Vợ Mình Được
149
Chương 149: Phan Quân Khánh Gặp Nguy Hiểm
150
Chương 150: Chồng Tôi, Anh Ấy...
151
Chương 151: Muốn Ăn Em
152
Chương 152: Sự Cố Ngoài Ý Muốn
153
Chương 153: Hẹn Hò
154
Chương 154: Sóng Gió Lại Nổi Lên
155
Chương 155: Căng Thẳng
156
Chương 156: Kẻ Giật Dây
157
Chương 157: Chị Xót Chồng Chị Vậy Tôi Không Thương Chồng Tôi Sao?
158
Chương 158: Dành Cho Em (1)
159
Chương 159: Dành Cho Em (2)
160
Chương 160: Trứng Mà Đòi Khôn Hơn Vịt
161
Chương 161: Ảnh Kỷ Niệm
162
Chương 162: Mày Giống Túi Trà Lipton
163
Chương 163: Đi Mua ‘Bánh’ Cho Vợ
164
Chương 164: Bại Lộ
165
Chương 165: Tắc Kè Đổi Màu
166
Chương 166: Cầu Hôn
167
Chương 167: Em Bị Bệnh. Phải Cách Ly
168
Chương 168: Lộ Diện
169
Chương 169: Hạnh Phúc Nhân Đôi
170
Chương 170: Rình Rập
171
Chương 171: Gặp Phùng Kiên
172
Chương 172: Gặp Người Quen Cũ
173
Chương 173: Gặp Người Quen Cũ
174
Chương 174: Đưa Ra Lựa Chọn
175
Chương 175: Phản Kháng
176
Chương 176: Âm Dương Cách Biệt
177
Chương 177: Nguyện Làm Một Linh Hồn Dõi Theo Sau Lưng Em (END)
178
Chương 178: Anh Không Phải Là Người Nhỏ Tuổi Nhất Ở Nhà Họ Phan Nữa (Ngoại Truyện 1)
179
Chương 179: Mày Tưởng Bà Là Bánh Bèo? (Ngoại Truyện 2 Kim Và Thiên Vũ)
180
Chương 180: Chăm Sóc Vợ Tương Lai (Ngoại Truyện 3 Kim Và Thiên Vũ.)