Chương 301: Tặng Huynh Một Người Con Gái (2)

Kinh tế khó khăn, admin bán thêm máy cạo râu Yandou chính hãng , bạn nào yêu thích website nhớ đặt mua giúp admin, hàng siêu bền siêu rẻ chỉ 79K/1SP (Miễn phí giao hàng Free Extra), tặng bố, chồng, ny thì quá tốt. Thanks cả nhà. Xem ngay
**********

Rồi sau đó lại nghĩ thấy không đúng. Người đưa ra chủ ý này đã tính toán được hắn sẽ vượt qua thành Đại Truân dễ dàng. Dù sao hắn theo đường Túc Châu tiến vào Hồi Hột. Con đường gần nhất để trở về Tống triều. Nhất định phải đi qua thành Đại Truân để bổ sung thêm thực phẩm. Nhưng người đó còn tính toán ra tính cách của mình. Nếu như bản thân bị Vương triều Khách Lạp Hãn bắt được. Cũng không thể vì Khách Lạp Hãn mà đưa ra chủ ý gì. Như vậy Khách Lạp Hãn chẳng được lợi gì. Huống hồ làm như vậy còn có thể khiến cho họ và Tống triều trở mặt. Về sau chỉ có thể buộc trên chiến xa của nước Liêu mà thôi.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Thì ra người có chủ ý này chẳng những hiểu biết về tính cách của hắn. Hơn nữa ý đồ này cực kỳ độc ác. Trong đầu hắn lập tức xuất hiện một gương mặt cực kỳ xinh đẹp nhưng bóng dáng của thiếu nữ này mang theo cả những mưu kế âm hiểm - Da Luật Đảo Dung. Ngươi cuối cùng cũng trồi mình lên khỏi mặt nước rồi sao?

Hắn nói:

- Tạp Địch Nhĩ Hãn các hạ. Chuyện này đã qua rồi. Không nói ngay cả ngươi có gặp được ta. Ta cũng không thể giúp ngươi đưa ra chủ ý gì.. Lời bản quan nói không được dễ nghe. Vương triều Khách Lạp Hãn cũng không thể hưng thịnh lâu dài tất rồi cũng đi xuống. Không chỉ riêng Khách Lạp Hãn. Ngay cả nước Liêu cũng như vậy thôi.

Quả nhiên Ngọc Tố Phủ sau khi nghe xong. Lập tức sắc mặt thay đổi. Bây giờ Vương triều Khách Lạp Hãn. Chấn hưng đất nước trên dưới một lòng dốc sức. Hiện tại đang tạo thành một hiện tượng huy hoàng chưa từng có từ trước tới giờ. Vậy mà Thạch Kiên nói bọn họ không thể tồn tại lâu dài. Gã nghe xong tự nhiên không vừa lòng chút nào.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Thạch Kiên biết là gã đang không vui. Lại nói rằng:

- Tuy rằng chúng ta chưa từng gặp mặt. Nhưng ta cũng nghe qua Đại Hãn là người học rộng tài cao. Bản quan đưa ra một vài dân tộc làm ví dụ. Ngươi nghe xong sau đó thì sẽ biết lời bản quan đúng hay sai. Ô Tôn. Ngươi đã nghe qua chưa?

Ô Tôn là một dân tộc ở phía Tây Bắc. Đó đồng thời cũng là tên nước. Khi nó hùng mạnh nhất. Nó đã từng cùng với Đinh Linh Ô Hoàn từ Tây Bắc ba phía tấn công Hung Nô. Người dân Hung Nô chết mất ba phần mười. Sản phẩm chăn nuôi tổn thất mất một nửa. Đó là nguyên nhân trực tiếp khiến cho Hung Nô hùng mạnh bị sụp đổ. Nhưng sau này lại tiếp tục bị Nhu Nhiên xâm lấn. Họ liền chuyển về phía Tây ở trong dãy đồi núi. Không lâu sau đó vì họ có muốn quay trở lại đất cũ nên đã bị tiêu diệt.

Ngọc Tố Phủ đương nhiên biết được đoạn lịch sử này. Sắc mặt của hắn ta càng thêm phần bối rối, gật đầu.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

- Như vậy Nhu Nhiên đâu rồi?

Thời điểm dân tộc Nhu Nhiên hùng mạnh nhất đã từng sáng lập ra Bắc Ngụy Vương lớn mạnh.

Ở Trung Nguyên. Ngay cả nước Liêu bây giờ cũng theo không kịp. Thạch Kiên còn viết “Thấm viên xuân” ở giữa có một hồ Bạt Khuê. Chỉ biết giương cung bắn “đại điêu” là chỉ Khô Bạt là hoàng đế nổi tiếng nhất thời kỳ Bắc Ngụy. Nhưng sau này lại bị Đột Quyết tiêu diệt.

“Còn có Đông Hồ. Thiên dư lạt lặc Bộ tộc Bột Hải. Bộ tộc đó so với Vương triều Khách Lạp Hải hùng mạnh của Đại Hãn đang thống trị hôm nay còn mạnh hơn nhiều. Nhưng ngày hôm nay bọn họ ở nơi nào?

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Thạch Kiên nói những lời này tuy rằng khó nghe. Nhưng thực rất có lý. Các khu vực ở xung quanh Trung Quốc. Mỗi một bộ tộc trở nên hung mạnh thì sẽ thống trị một phương nhưng sau đó thì đại diện cho toàn dân tộc đã biến mất trong dòng phát triển của lịch sử. Ít nhất như Nữ Chân đang đứng trước mặt đây. Là một minh chứng như vậy.

Ngọc Tố Phủ không phải là một người ngu ngốc. Hắn nghe xong thì mồ hôi túa ra . Lần trước hắn cũng đã xem qua sách. Hắn biết sự hưng thịnh suy bại của các dân tộc trong lịch sử. Nhưng hắn vẫn suy nghĩ xem một dân tộc đã thịnh vượng như thế vậy mà thế nào lại bị diệt vong. Về phần tại sao nhiều dân tộc lại biến mất hoàn toàn. Hắn có thể chưa từng một lần suy ngẫm tới.

Hắn ở trên lưng ngựa thi lễ. Nói :

- Thạch đại nhân xin chỉ giáo cho tại hạ

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Hắn cũng không muốn dân tộc mình giống như dân tộc Ô Tôn và Nhu Nhiên biến mất hoàn toàn.

Thạch Kiên nói:

- Điều này liên quan tới tập quán của dân tộc các ngươi. Thói quen của các ngươi ở việc cướp đoạt và du mục. Dĩ nhiên nó làm cho dân tộc các ngươi trở nên dũng mãnh. Nhưng phương thức sinh sống của các ngươi nó sẽ quyết định số người trong dân tộc các ngươi không nhiều. Cho nên một khi các ngươi đã suy yếu. Thì có thể sẽ bị người dân tộc khác thâu tóm. Hoặc cả dân tộc sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Ngọc Tố Phủ nghe xong vô cùng sửng sốt. Hắn nói:

- Nhưng chúng ta không sống như vậy. Kết cục như thế càng khó sống.

Nếu Khách Lạp Hãn của gã cũng có thể học theo việc trồng trọt của triều Tống để không bị diệt vong hắn cũng đồng ý. Nhưng toàn bộ quân lập tức xuống ngựa thì không thể dựa vào ưu thế kỵ binh. Vậy còn bị diệt vong nhanh hơn.

Thạch Kiên đưa tay nói:

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

- Tạp Địch Nhĩ Hãn các hạ. Nếu ngươi có cơ hội. Có thể phái sứ giả đến xem xét Thiểm Tây của Đại Tống chúng ta xem dân ở đâu quay về và sinh sôi nảy nở đông đúc như vậy. Hãy nhớ kỹ các quốc gia, dân tộc có hòa bình với nhau mới có thể cùng tiến lên được. có như vậy dân tộc các ngươi mới có thể tồn tại lâu dài được.

Đây là Thạch Kiên đang muốn làm cho Ngọc Tố Phủ dao động. Nếu về sau Thạch Kiên tiêu diệt Tây Hạ. Đối với người Hồi Hột này. Ví bằng không cần có chiến tranh cũng khiến bọn họ quy thuận. Đó là điều tốt nhất.

Nói tới chỗ này. Hắn nói:

- Đất nước tiên tiến là như thế nào. Bản quan có thể cho ngươi nhìn thấy một thứ giống như thế.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Nói xong hắn bảo Ngọc Tố Phủ sai người dắt lại một con ngựa. Thạch Kiên đưa tay lên một chút. Ngọc Tố Phủ nhìn thấy một vật gì trong tay vị đại quan trẻ tuổi vang lên một chút. Con ngựa nghe thấy lập tức ngã xuống.

Ngọc Tố Phủ thấy vậy vừa sợ hãi lại vừa nghi ngờ. Trong bụng gã thầm nghĩ may mắn mà gã không có đuổi kịp đám quân Tống này. Nếu trong tay bọn họ đều có loại vũ khí nàyCho dù có bắt được Thạch Kiên, cũng không biết sẽ có bao nhiêu người chết.

Thực ra đây là Thạch Kiên dọa gã thôi. Hiện tại trên tay hắn chỉ còn lại mấy ngàn viên đạn. Ngay cả đám thủ hạ của hắn cho dù toàn bộ là những tay súng thiện xạ. Cũng không có cách nào thắng được mấy ngàn quân của Ngọc Tố Phủ.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Thạch Kiên còn nói thêm:

- Người không phải thánh hiền.Ai có thể không chết. Tạp địch Nhĩ Hãn các hạ. Bản quan biết ngươi bị người nước Liêu lợi dụng. Cũng không giận ngươi. Tuy nhiên bản quan hy vọng ngươi tự mình nhớ kỹ bài học kinh nghiệm lần này.

Nói tới đây. Hắn đột nhiên lớn tiếng nói;

- Ngươi đối với Đại Tống chúng ta đã từng phái sứ giả tới xưng thần. Ta cũng hy vọng từ nay về sau các ngươi thật lòng thật dạ mà quy phục Đại Tống.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Nếu còn chần chừ. Hơn một năm sau, Nguyên Hạo chính là kết cục của ngươi đó.

Sau khi nói xong Thạch Kiên liền cáo từ.

Ngọc Tố Phủ kêu một tiếng:

- Dừng bước!

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Thạch Kiên quay đầu lại. Hắn hỏi;

- Tạp địch Nhĩ các hạ. Ngươi còn chuyện gì cần bản quan giải đáp chăng?

Ngọc Tố Phủ nói:

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

- Bản Hãn lần này quả là đã mạo phạm Thạch đại nhân. Bản hãn hiện giờ cảm thấy vô cùng hối hận và bất an. Bởi vậy Bản Hãn muốn phái sứ giả tới Tống triều tạ tội. Tiện thể cũng muốn bái kiến Thiên triều Hoàng đế bệ hạ.

Thạch Kiên khẽ mỉm cười. Nói:

- Khổng Thánh nhân triều Tống chúng ta có một câu nói. Có người bạn từ phương xa tới chơi. Lẽ nào lại không vui mừng ư. Chỉ cần ngươi thành tâm quy phục triều Tống chúng ta. Ta nghĩ sứ giả của ngươi nhất định sẽ được Hoàng thượng và Hoàng Thái Hậu tiếp đón nồng hậu.

Trên thực tế triều Tống đối với sứ giả các nơi đến triều cống đều ban thưởng vô cùng hậu hĩnh.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Thạch Kiên còn nói thêm;

- Bản quan cũng hoan nghênh các ngươi tới.

Ngọc Tố Phủ nói:

- Thạch đại nhân độ lượng như vậy. Khiến tại hạ thực là hổ thẹn. Tuy nhiên bản Hãn vẫn còn một chuyện nhỏ muốn nhờ đại nhân.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

- A. Có gì cứ nói. Chỉ cần bản quan giúp được. Bản quan tự nhiên sẽ ưng thuận.

- Việc này không khó. Chính là tiểu nữ này rất thích văn hóa Trung Nguyên. Nhưng Thạch đại nhân, người cũng thấy đấy. Tiểu nữ muốn đi Trung Nguyên. Nhưng nàng may mắn có được sắc đẹp trời phú. Bởi vậy để nàng đi như vậy. Bản hãn thực không yên tâm.

Trên thực tế lần này vì lung lạc Thạch Kiên. Ngọc Tố Phủ đã đem con gái Ngọc Tố Nô Hương mà gã yêu quý nhất tới đây. Ý đồ của gã là đem sắc đẹp ra dụ Thạch Kiên. Giờ xem ra không có cách nào dụ được hắn nữa. Nhưng gã vẫn muốn cho người con gái này thành người ở bên cạnh hắn. Khi đó xem như người con gái này đã thân phận khác. Nhờ thế có thể Khách Lạp Hãn tranh thủ được một phần lợi ích từ việc này.

Hắn nói tiếp:

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

- Nhưng bản Hãn nghe được danh tiếng của Thạch đại nhân. Liền nghĩ đến nếu tiểu nữ được theo Thạch đại nhân vào Trung Nguyên. Được vậy thì Bản Hãn thực rất yên tâm.

Thạch Kiên có thể nào không rõ được tâm ý của gã. Hiện tại những người con gái bên hắn đã quá nhiều. Hắn không muốn có thêm phiền toái. Vì thế nói:

- Nếu công chúa muốn vào trung Nguyên. Bản quan tự nhiên sẽ phái người đến chăm sóc. Nhưng nàng không thể là người ở bên ta. Dù sao nam nữ khác biệt. Không thể quá gần gũi.

Nghe những lời của Thạch Kiên. Ngọc Tố Nô Hương ở trên lưng ngựa nhìn Thạch Kiên với ánh mắt có phần oán hận. từ trước tới nay nàng, chưa từng có người nào cự tuyệt nàng như vậy. Chỉ có nàng cự tuyệt người ta mà thôi. Trong lòng nàng còn nghĩ. Chẳng lẽ do ta đi theo quân cả mộtchặng đường bụi đất khiến ta thay đổi hình dáng. Giờ mới không lọt được vào mắt của vị quan anh tuấn này đây.

Lâm Tân Ngôn cúi thấp đầu nhìn dáng vẻ của mình, nhận lấy, khoác lên người!

Chapter
1 Chương 1: Nhục Nhã
2 Chương 2: Chưng cất
3 Chương 3: Bán
4 Chương 4: Mua
5 Chương 5: Hồng Diên
6 Chương 6: Sinh Nhật
7 Chương 7: Kỹ Kinh
8 Chương 8: Nổi Tiếng
9 Chương 9: Đến Già
10 Chương 10: Cự Tuyệt
11 Chương 11: Kỳ Thật
12 Chương 12: Đóng Cửa
13 Chương 13: Thánh Chỉ
14 Chương 14: Sinh Bi
15 Chương 15: Tây Du Hiếu Ký
16 Chương 16: Thánh Chỉ Tới
17 Chương 17: Cự Tuyệt
18 Chương 18: Đề Thơ
19 Chương 19: Giá Trị
20 Chương 20: Thần Tượng
21 Chương 21: Đạo Thánh Chỉ Thứ Hai
22 Chương 22: Lục Ngạc
23 Chương 23: Đi Xem
24 Chương 24: Đại Công
25 Chương 25: Sinh Tử
26 Chương 26: Lợi Nhuận
27 Chương 27: Hình Cầu
28 Chương 28: Đạo Thánh Chỉ Thứ Ba
29 Chương 29: Khó Chịu
30 Chương 30: Chờ Đợi
31 Chương 31: Ký Hiệu
32 Chương 32: Khách Quý
33 Chương 33: Nói Chuyện
34 Chương 34: Bắt Chước
35 Chương 35: Sửa Lại Lịch Sử
36 Chương 36: Khẩu Chiến
37 Chương 37: Hồng Lâu Mộng
38 Chương 38: Nữ Nhân
39 Chương 39: Trở Về
40 Chương 40: Koala (Gấu túi)
41 Chương 41: Nhất Đế
42 Chương 42: Hào Quang Bảo Thạch
43 Chương 43: Gieo Trồng
44 Chương 44: Máy Kéo Sợi
45 Chương 45: Biện Pháp
46 Chương 46: Cánh Cửa
47 Chương 47: Vì Ai
48 Chương 48: So Tài
49 Chương 49: Đồng Chung
50 Chương 50: Lư Hương
51 Chương 51: Đề Mục
52 Chương 52: Đập Đá
53 Chương 53: Số Gà
54 Chương 54: Bái Sư
55 Chương 55: Trưởng Thành
56 Chương 56: Mất Trộm
57 Chương 57: Thánh Nhân
58 Chương 58: Ngụy Thư
59 Chương 59: Quân Vô Hí Ngôn
60 Chương 60: Xuất Thế
61 Chương 61: Cáo Biệt
62 Chương 62: Biển Người
63 Chương 63: Dọa Khiếp
64 Chương 64: Uyển Dung
65 Chương 65: Hứa Hẹn
66 Chương 66: Nhập Cung
67 Chương 67: Tứ Đại Tội Danh
68 Chương 68: Bão Nổi
69 Chương 69: Tiểu Thuyết
70 Chương 70: Tiểu Nhân
71 Chương 71: Lương Thần
72 Chương 72: Bạch Mã Hoàng Tử
73 Chương 73: Múa Kiếm
74 Chương 74: Hạng Trang
75 Chương 75: Sa Đọa
76 Chương 76: Một Gậy
77 Chương 77: Sơn trại
78 Chương 78: Sao
79 Chương 79: Tổ Sư
80 Chương 80: Hoa Bái
81 Chương 81: Thuốc Nổ
82 Chương 82: Kỳ Trân Dị Bảo
83 Chương 83: Ca ca
84 Chương 84: Ngọc ca
85 Chương 85: Đập Phá
86 Chương 86: Đại Lý
87 Chương 87: Thật Cao
88 Chương 88: Lòng Dạ Thâm Hiểm
89 Chương 89: Muội muội
90 Chương 91: Ám Sát
91 Chương 92: Chết
92 Chương 93: Tiểu Như
93 Chương 94: Huyết Thệ
94 Chương 95: Bay trên trời
95 Chương 96: Lạc Thiên
96 Chương 97: Thần tiên
97 Chương 98: Yêu nữ
98 Chương 99: Câu đối
99 Chương 100: Đấu liên
100 Chương 101: Ba sĩ.
101 Chương 102: Đáp án!
102 Chương 103: Ngốc tử
103 Chương 104: Tranh tế
104 Chương 105: Sứ giả
105 Chương 106: Hòa bình
106 Chương 107: Ám nhãn
107 Chương 108: Thi đấu
108 Chương 109: Nãi nãi
109 Chương 110: Lộ hình
110 Chương 111: Tạ thế
111 Chương 112: Cầu nguyện
112 Chương 113: Chính khí
113 Chương 114: Người dưng
114 Chương 115: Đi xa
115 Chương 116: Một năm
116 Chương 117: Song hoa
117 Chương 118: Chữ in rời
118 Chương 119: Mười đạo thánh chỉ
119 Chương 120: Lời cảnh cáo
120 Chương 121: Khốc âm
121 Chương 122: Ủy thác
122 Chương 123: Đặc Quyền
123 Chương 124: Tin tưởng
124 Chương 125: Giúp đỡ
125 Chương 126: Đại Trượng
126 Chương 127: Khám nghiệm tử thi
127 Chương 128: Đại án
128 Chương 129: Thiên Lang
129 Chương 130: Tắm
130 Chương 131: Tắm chung
131 Chương 132: Xuân dược
132 Chương 133: Lão nhị.
133 Chương 134: Thần tiên.
134 Chương 135: Nhớ người.
135 Chương 136: Đấu pháp (thượng).
136 Chương 137: Đấu pháp (trung).
137 Chương 138: Đấu pháp (hạ).
138 Chương 139: Cưa người.
139 Chương 140: Chiết liễu
140 Chương 141: Trinh tiết .
141 Chương 142: Song Hoàng ( thượng).
142 Chương 143: Song Hoàng ( Trung)
143 Chương 144: Song Hoàng (Hạ)
144 Chương 145: Bao cỏ
145 Chương 146: Con chó què.
146 Chương 147: Hậu trường
147 Chương 148: Vòng quanh trái đất
148 Chương 149: Nhất định phải giết.
149 Chương 150: Lolita.
150 Chương 151: Thiên Long.
151 Chương 152: Không phải người.
152 Chương 153: Heo chó.
153 Chương 154: Bồ tát.
154 Chương 155: Diệt môn.
155 Chương 156: Chúc tết.
156 Chương 157: Lý Tuệ.
157 Chương 158: Vẽ lông mày..
158 Chương 159: Anh phi.
159 Chương 160: Yết hầu.
160 Chương 161: Tranh đấu.
161 Chương 162: Gian thần.
162 Chương 163: Liệt sĩ.
163 Chương 164: Liệt sĩ (2).
164 Chương 165: Liệt sĩ (3).
165 Chương 166: Danh.
166 Chương 167: Báo chí.
167 Chương 168: Tiêu dao.
168 Chương 169: Đạm cúc.
169 Chương 170: Đạm cúc (Tiếp).
170 Chương 171: Kèn.
171 Chương 172: Bình Minh. (thượng)
172 Chương 173: Bình minh. (trung)
173 Chương 174: Bình minh. (Hạ)
174 Chương 175: Át chủ bài.
175 Chương 176: Quạt lông.
176 Chương 177: Dã lang. (thượng)
177 Chương 178: Dã lang. (trung)
178 Chương 179: Ánh bình minh.
179 Chương 180: Cưỡng gian.
180 Chương 181: Giáo chủ. (thượng)
181 Chương 182: Giáo chủ. (hạ)
182 Chương 183: Cô thành. (thượng)
183 Chương 184: Cô thành. (trung)
184 Chương 185: Cô thành. (hạ)
185 Chương 186: Động phòng.
186 Chương 187: Giường lớn.
187 Chương 188: Thành máu- phách đạo-hải dương.
188 Chương 189: Thành máu - loài chó trung thành.
189 Chương 190: Hỏa khí. (1)
190 Chương 191: Hỏa khí (hạ)
191 Chương 192: Thánh nhân
192 Chương 193: Kết võng (thượng)
193 Chương 194: Kết võng (hạ)
194 Chương 195: Kế hoạch
195 Chương 196: Lượng kiếm
196 Chương 197: Hoan nghênh
197 Chương 198: Kịch nói
198 Chương 199: Bạch thoại
199 Chương 200: Hỗ Trợ
200 Chương 201: Ngầm Chiến (thượng)
201 Chương 202: Ngầm Chiến (hạ)
202 Chương 203: Trận chiến thầm lặng
203 Chương 204: Mỹ nhân (thượng)
204 Chương 205: Mỹ nhân (hạ)
205 Chương 206: Lục bình
206 Chương 207: Hoa Mai. (Thượng)
207 Chương 208: Hoa Mai. (Hạ)
208 Chương 209: Dạ chiến.
209 Chương 210: Vương sư
210 Chương 211: Hồng Tuyết (thượng)
211 Chương 212: Hồng Tuyết (trung)
212 Chương 213: Hồng tuyết (hạ)
213 Chương 214: Một mình chiến đấu.
214 Chương 215: Nội gián
215 Chương 216: Người mới đến
216 Chương 217: Không phải thần
217 Chương 218: Không phải thần (hạ)
218 Chương 219: Giai nhân
219 Chương 220: Phá bình
220 Chương 221: Tướng quân mặt sắt (thượng)
221 Chương 222: Tướng quân mặt sắt (trung)
222 Chương 223: Tướng quân mặt sắt (hạ)
223 Chương 224: Bảy ngày
224 Chương 225: Băng
225 Chương 226: Nhảy múa trên mũi dao
226 Chương 227: Khúc tiếu gian
227 Chương 228: Tan thành tro bụi
228 Chương 229: Thương hoảng nam cố (Thượng)
229 Chương 230: Thương hoàng nam cố (2)
230 Chương 231: Dụng thị bất dụng (1+2)
231 Chương 232: Ngựa giống siêu cấp (1)
232 Chương 233: Ngựa giống siêu cấp. (2)
233 Chương 234: Trói lại. (1+2+3)
234 Chương 235: Rượu độc. (1+2)
235 Chương 236: Một chuyện nhỏ. (1+2)
236 Chương 237: Kiều nhu
237 Chương 238: Nô tỳ hầu chủ nhân đi ngủ
238 Chương 239: Chịu tội
239 Chương 240: Dùng hình.
240 Chương 241: Phản gián.
241 Chương 242: Thảo dân mệt mỏi rồi.
242 Chương 243: Đi theo ta
243 Chương 244: Đánh bố vợ.
244 Chương 245: Gia pháp của Thạch Kiên.
245 Chương 246: Trời sắp đổ mưa
246 Chương 247: Xuất hiện nanh vuốt
247 Chương 248: Cạm Bẫy.
248 Chương 249: vô danh
249 Chương 250: Cá trong chậu.
250 Chương 251: Hoàng thượng giá lâm
251 Chương 252: Luyến tiếc
252 Chương 253: Chịu chết hay Bức phá
253 Chương 254: Trời giáng thần binh (1-2)
254 Chương 255: Trời giáng thần binh ( 3+4 )
255 Chương 256: Trời giáng thần binh ( 5)
256 Chương 257: Bỉ chi đạo (1+2 )
257 Chương 258: Bỉ chi đạo (3 )
258 Chương 259: Còn bỉ thân
259 Chương 260: Pháo hoa chí mạng. (1+2)
260 Chương 261: Tiền cũng có thể hại chết người (1+2)
261 Chương 262: Trận chiến quỷ dị (1+2)
262 Chương 263: Người bay. (1+2+3 )
263 Chương 264: Lão ký. (1+2)
264 Chương 265: Khách tới tiểu thành. (1+2)
265 Chương 266: Tuyết Âm Sơn.
266 Chương 267: Tán tài đồng tử (1+2)
267 Chương 268: Điên cuồng (1+2)
268 Chương 269: Con thiêu thân cuối cùng.
269 Chương 270: Lưu Lang trở lại. (1)
270 Chương 271: Lưu bang trở lại (2)
271 Chương 272: Lưu bang trở lại (3)
272 Chương 273: giữ ngựa (1)
273 Chương 274: giữ ngựa (2)
274 Chương 275: tính kế (thượng)
275 Chương 276: tính kế (hạ)
276 Chương 277: trường chinh chi thủy
277 Chương 278: Phá vây (1)
278 Chương 279: Phá vây (2)
279 Chương 280: mấy cái rương (1)
280 Chương 281: mấy cái rương (2)
281 Chương 282: mấy cái rương (3)
282 Chương 283: thật sự là thần tiên
283 Chương 284: Thật sự là thần tiên sao? (1)
284 Chương 285: Thật sự là thần tiên sao? (2)
285 Chương 286: Tiêu điểm
286 Chương 287: Sinh thiên ( thượng )
287 Chương 288: Sinh thiên ( hạ )
288 Chương 289: chấn động thiên hạ
289 Chương 290: bàng quan
290 Chương 295: Cái lớn mạnh nhất(2)
291 Chương 297: thứ mạnh nhất
292 Chương 298: Thứ Mạnh Nhất. (2)
293 Chương 299: Thứ Mạnh Nhất. (3)
294 Chương 300: Tặng Huynh Một Người Con Gái (1) - 292-1
295 Chương 301: Tặng Huynh Một Người Con Gái (2)
296 Chương 302: Hồ Ly. (1)
297 Chương 303: Hồ Ly. (2)
298 Chương 304: Siêu Cấp Ô Long Thủ
299 Chương 305: Về Nhà(Thượng)
300 Chương 306: Về Nhà(Hạ)
301 Chương 307: Hãy Đá Vào Cái Mông Ương Ngạnh Đó Thay Trẫm..
302 Chương 308: Lần Gặp Mặt Vào Sáu Năm Sau. (1)
303 Chương 309: Lần Gặp Mặt Vào Sáu Năm Sau. (2)
304 Chương 310: Cuộc Chạm Trán Giữa Công Chúa Và Quận Chúa. (1)
305 Chương 311: Cuộc Chạm Trán Giữa Công Chúa Và Quận Chúa (2)
306 Chương 312: Cuộc Chạm Trán Giữa Công Chúa Và Quận Chúa (3)
307 Chương 313: Nhóm Công Chúa Đấu Đá
308 Chương 314: Nhóm Công Chúa Đấu Đá (Phần 1)
309 Chương 315: Nhóm Công Chúa Đấu Đá (Phần 2)
310 Chương 316: Nhóm Công Chúa Quận Chúa Va Chạm. (Hạ)
Chapter

Updated 310 Episodes

1
Chương 1: Nhục Nhã
2
Chương 2: Chưng cất
3
Chương 3: Bán
4
Chương 4: Mua
5
Chương 5: Hồng Diên
6
Chương 6: Sinh Nhật
7
Chương 7: Kỹ Kinh
8
Chương 8: Nổi Tiếng
9
Chương 9: Đến Già
10
Chương 10: Cự Tuyệt
11
Chương 11: Kỳ Thật
12
Chương 12: Đóng Cửa
13
Chương 13: Thánh Chỉ
14
Chương 14: Sinh Bi
15
Chương 15: Tây Du Hiếu Ký
16
Chương 16: Thánh Chỉ Tới
17
Chương 17: Cự Tuyệt
18
Chương 18: Đề Thơ
19
Chương 19: Giá Trị
20
Chương 20: Thần Tượng
21
Chương 21: Đạo Thánh Chỉ Thứ Hai
22
Chương 22: Lục Ngạc
23
Chương 23: Đi Xem
24
Chương 24: Đại Công
25
Chương 25: Sinh Tử
26
Chương 26: Lợi Nhuận
27
Chương 27: Hình Cầu
28
Chương 28: Đạo Thánh Chỉ Thứ Ba
29
Chương 29: Khó Chịu
30
Chương 30: Chờ Đợi
31
Chương 31: Ký Hiệu
32
Chương 32: Khách Quý
33
Chương 33: Nói Chuyện
34
Chương 34: Bắt Chước
35
Chương 35: Sửa Lại Lịch Sử
36
Chương 36: Khẩu Chiến
37
Chương 37: Hồng Lâu Mộng
38
Chương 38: Nữ Nhân
39
Chương 39: Trở Về
40
Chương 40: Koala (Gấu túi)
41
Chương 41: Nhất Đế
42
Chương 42: Hào Quang Bảo Thạch
43
Chương 43: Gieo Trồng
44
Chương 44: Máy Kéo Sợi
45
Chương 45: Biện Pháp
46
Chương 46: Cánh Cửa
47
Chương 47: Vì Ai
48
Chương 48: So Tài
49
Chương 49: Đồng Chung
50
Chương 50: Lư Hương
51
Chương 51: Đề Mục
52
Chương 52: Đập Đá
53
Chương 53: Số Gà
54
Chương 54: Bái Sư
55
Chương 55: Trưởng Thành
56
Chương 56: Mất Trộm
57
Chương 57: Thánh Nhân
58
Chương 58: Ngụy Thư
59
Chương 59: Quân Vô Hí Ngôn
60
Chương 60: Xuất Thế
61
Chương 61: Cáo Biệt
62
Chương 62: Biển Người
63
Chương 63: Dọa Khiếp
64
Chương 64: Uyển Dung
65
Chương 65: Hứa Hẹn
66
Chương 66: Nhập Cung
67
Chương 67: Tứ Đại Tội Danh
68
Chương 68: Bão Nổi
69
Chương 69: Tiểu Thuyết
70
Chương 70: Tiểu Nhân
71
Chương 71: Lương Thần
72
Chương 72: Bạch Mã Hoàng Tử
73
Chương 73: Múa Kiếm
74
Chương 74: Hạng Trang
75
Chương 75: Sa Đọa
76
Chương 76: Một Gậy
77
Chương 77: Sơn trại
78
Chương 78: Sao
79
Chương 79: Tổ Sư
80
Chương 80: Hoa Bái
81
Chương 81: Thuốc Nổ
82
Chương 82: Kỳ Trân Dị Bảo
83
Chương 83: Ca ca
84
Chương 84: Ngọc ca
85
Chương 85: Đập Phá
86
Chương 86: Đại Lý
87
Chương 87: Thật Cao
88
Chương 88: Lòng Dạ Thâm Hiểm
89
Chương 89: Muội muội
90
Chương 91: Ám Sát
91
Chương 92: Chết
92
Chương 93: Tiểu Như
93
Chương 94: Huyết Thệ
94
Chương 95: Bay trên trời
95
Chương 96: Lạc Thiên
96
Chương 97: Thần tiên
97
Chương 98: Yêu nữ
98
Chương 99: Câu đối
99
Chương 100: Đấu liên
100
Chương 101: Ba sĩ.
101
Chương 102: Đáp án!
102
Chương 103: Ngốc tử
103
Chương 104: Tranh tế
104
Chương 105: Sứ giả
105
Chương 106: Hòa bình
106
Chương 107: Ám nhãn
107
Chương 108: Thi đấu
108
Chương 109: Nãi nãi
109
Chương 110: Lộ hình
110
Chương 111: Tạ thế
111
Chương 112: Cầu nguyện
112
Chương 113: Chính khí
113
Chương 114: Người dưng
114
Chương 115: Đi xa
115
Chương 116: Một năm
116
Chương 117: Song hoa
117
Chương 118: Chữ in rời
118
Chương 119: Mười đạo thánh chỉ
119
Chương 120: Lời cảnh cáo
120
Chương 121: Khốc âm
121
Chương 122: Ủy thác
122
Chương 123: Đặc Quyền
123
Chương 124: Tin tưởng
124
Chương 125: Giúp đỡ
125
Chương 126: Đại Trượng
126
Chương 127: Khám nghiệm tử thi
127
Chương 128: Đại án
128
Chương 129: Thiên Lang
129
Chương 130: Tắm
130
Chương 131: Tắm chung
131
Chương 132: Xuân dược
132
Chương 133: Lão nhị.
133
Chương 134: Thần tiên.
134
Chương 135: Nhớ người.
135
Chương 136: Đấu pháp (thượng).
136
Chương 137: Đấu pháp (trung).
137
Chương 138: Đấu pháp (hạ).
138
Chương 139: Cưa người.
139
Chương 140: Chiết liễu
140
Chương 141: Trinh tiết .
141
Chương 142: Song Hoàng ( thượng).
142
Chương 143: Song Hoàng ( Trung)
143
Chương 144: Song Hoàng (Hạ)
144
Chương 145: Bao cỏ
145
Chương 146: Con chó què.
146
Chương 147: Hậu trường
147
Chương 148: Vòng quanh trái đất
148
Chương 149: Nhất định phải giết.
149
Chương 150: Lolita.
150
Chương 151: Thiên Long.
151
Chương 152: Không phải người.
152
Chương 153: Heo chó.
153
Chương 154: Bồ tát.
154
Chương 155: Diệt môn.
155
Chương 156: Chúc tết.
156
Chương 157: Lý Tuệ.
157
Chương 158: Vẽ lông mày..
158
Chương 159: Anh phi.
159
Chương 160: Yết hầu.
160
Chương 161: Tranh đấu.
161
Chương 162: Gian thần.
162
Chương 163: Liệt sĩ.
163
Chương 164: Liệt sĩ (2).
164
Chương 165: Liệt sĩ (3).
165
Chương 166: Danh.
166
Chương 167: Báo chí.
167
Chương 168: Tiêu dao.
168
Chương 169: Đạm cúc.
169
Chương 170: Đạm cúc (Tiếp).
170
Chương 171: Kèn.
171
Chương 172: Bình Minh. (thượng)
172
Chương 173: Bình minh. (trung)
173
Chương 174: Bình minh. (Hạ)
174
Chương 175: Át chủ bài.
175
Chương 176: Quạt lông.
176
Chương 177: Dã lang. (thượng)
177
Chương 178: Dã lang. (trung)
178
Chương 179: Ánh bình minh.
179
Chương 180: Cưỡng gian.
180
Chương 181: Giáo chủ. (thượng)
181
Chương 182: Giáo chủ. (hạ)
182
Chương 183: Cô thành. (thượng)
183
Chương 184: Cô thành. (trung)
184
Chương 185: Cô thành. (hạ)
185
Chương 186: Động phòng.
186
Chương 187: Giường lớn.
187
Chương 188: Thành máu- phách đạo-hải dương.
188
Chương 189: Thành máu - loài chó trung thành.
189
Chương 190: Hỏa khí. (1)
190
Chương 191: Hỏa khí (hạ)
191
Chương 192: Thánh nhân
192
Chương 193: Kết võng (thượng)
193
Chương 194: Kết võng (hạ)
194
Chương 195: Kế hoạch
195
Chương 196: Lượng kiếm
196
Chương 197: Hoan nghênh
197
Chương 198: Kịch nói
198
Chương 199: Bạch thoại
199
Chương 200: Hỗ Trợ
200
Chương 201: Ngầm Chiến (thượng)
201
Chương 202: Ngầm Chiến (hạ)
202
Chương 203: Trận chiến thầm lặng
203
Chương 204: Mỹ nhân (thượng)
204
Chương 205: Mỹ nhân (hạ)
205
Chương 206: Lục bình
206
Chương 207: Hoa Mai. (Thượng)
207
Chương 208: Hoa Mai. (Hạ)
208
Chương 209: Dạ chiến.
209
Chương 210: Vương sư
210
Chương 211: Hồng Tuyết (thượng)
211
Chương 212: Hồng Tuyết (trung)
212
Chương 213: Hồng tuyết (hạ)
213
Chương 214: Một mình chiến đấu.
214
Chương 215: Nội gián
215
Chương 216: Người mới đến
216
Chương 217: Không phải thần
217
Chương 218: Không phải thần (hạ)
218
Chương 219: Giai nhân
219
Chương 220: Phá bình
220
Chương 221: Tướng quân mặt sắt (thượng)
221
Chương 222: Tướng quân mặt sắt (trung)
222
Chương 223: Tướng quân mặt sắt (hạ)
223
Chương 224: Bảy ngày
224
Chương 225: Băng
225
Chương 226: Nhảy múa trên mũi dao
226
Chương 227: Khúc tiếu gian
227
Chương 228: Tan thành tro bụi
228
Chương 229: Thương hoảng nam cố (Thượng)
229
Chương 230: Thương hoàng nam cố (2)
230
Chương 231: Dụng thị bất dụng (1+2)
231
Chương 232: Ngựa giống siêu cấp (1)
232
Chương 233: Ngựa giống siêu cấp. (2)
233
Chương 234: Trói lại. (1+2+3)
234
Chương 235: Rượu độc. (1+2)
235
Chương 236: Một chuyện nhỏ. (1+2)
236
Chương 237: Kiều nhu
237
Chương 238: Nô tỳ hầu chủ nhân đi ngủ
238
Chương 239: Chịu tội
239
Chương 240: Dùng hình.
240
Chương 241: Phản gián.
241
Chương 242: Thảo dân mệt mỏi rồi.
242
Chương 243: Đi theo ta
243
Chương 244: Đánh bố vợ.
244
Chương 245: Gia pháp của Thạch Kiên.
245
Chương 246: Trời sắp đổ mưa
246
Chương 247: Xuất hiện nanh vuốt
247
Chương 248: Cạm Bẫy.
248
Chương 249: vô danh
249
Chương 250: Cá trong chậu.
250
Chương 251: Hoàng thượng giá lâm
251
Chương 252: Luyến tiếc
252
Chương 253: Chịu chết hay Bức phá
253
Chương 254: Trời giáng thần binh (1-2)
254
Chương 255: Trời giáng thần binh ( 3+4 )
255
Chương 256: Trời giáng thần binh ( 5)
256
Chương 257: Bỉ chi đạo (1+2 )
257
Chương 258: Bỉ chi đạo (3 )
258
Chương 259: Còn bỉ thân
259
Chương 260: Pháo hoa chí mạng. (1+2)
260
Chương 261: Tiền cũng có thể hại chết người (1+2)
261
Chương 262: Trận chiến quỷ dị (1+2)
262
Chương 263: Người bay. (1+2+3 )
263
Chương 264: Lão ký. (1+2)
264
Chương 265: Khách tới tiểu thành. (1+2)
265
Chương 266: Tuyết Âm Sơn.
266
Chương 267: Tán tài đồng tử (1+2)
267
Chương 268: Điên cuồng (1+2)
268
Chương 269: Con thiêu thân cuối cùng.
269
Chương 270: Lưu Lang trở lại. (1)
270
Chương 271: Lưu bang trở lại (2)
271
Chương 272: Lưu bang trở lại (3)
272
Chương 273: giữ ngựa (1)
273
Chương 274: giữ ngựa (2)
274
Chương 275: tính kế (thượng)
275
Chương 276: tính kế (hạ)
276
Chương 277: trường chinh chi thủy
277
Chương 278: Phá vây (1)
278
Chương 279: Phá vây (2)
279
Chương 280: mấy cái rương (1)
280
Chương 281: mấy cái rương (2)
281
Chương 282: mấy cái rương (3)
282
Chương 283: thật sự là thần tiên
283
Chương 284: Thật sự là thần tiên sao? (1)
284
Chương 285: Thật sự là thần tiên sao? (2)
285
Chương 286: Tiêu điểm
286
Chương 287: Sinh thiên ( thượng )
287
Chương 288: Sinh thiên ( hạ )
288
Chương 289: chấn động thiên hạ
289
Chương 290: bàng quan
290
Chương 295: Cái lớn mạnh nhất(2)
291
Chương 297: thứ mạnh nhất
292
Chương 298: Thứ Mạnh Nhất. (2)
293
Chương 299: Thứ Mạnh Nhất. (3)
294
Chương 300: Tặng Huynh Một Người Con Gái (1) - 292-1
295
Chương 301: Tặng Huynh Một Người Con Gái (2)
296
Chương 302: Hồ Ly. (1)
297
Chương 303: Hồ Ly. (2)
298
Chương 304: Siêu Cấp Ô Long Thủ
299
Chương 305: Về Nhà(Thượng)
300
Chương 306: Về Nhà(Hạ)
301
Chương 307: Hãy Đá Vào Cái Mông Ương Ngạnh Đó Thay Trẫm..
302
Chương 308: Lần Gặp Mặt Vào Sáu Năm Sau. (1)
303
Chương 309: Lần Gặp Mặt Vào Sáu Năm Sau. (2)
304
Chương 310: Cuộc Chạm Trán Giữa Công Chúa Và Quận Chúa. (1)
305
Chương 311: Cuộc Chạm Trán Giữa Công Chúa Và Quận Chúa (2)
306
Chương 312: Cuộc Chạm Trán Giữa Công Chúa Và Quận Chúa (3)
307
Chương 313: Nhóm Công Chúa Đấu Đá
308
Chương 314: Nhóm Công Chúa Đấu Đá (Phần 1)
309
Chương 315: Nhóm Công Chúa Đấu Đá (Phần 2)
310
Chương 316: Nhóm Công Chúa Quận Chúa Va Chạm. (Hạ)