Chương 54: Bắt cóc

Giản Nại xịt keo.

Tất nhiên cậu tuyệt đối sẽ không làm theo, bởi vì cậu biết, dù có thế nào thì cũng chẳng có chuyện cậu đi theo gã đâu, gã vốn là thằng chó đẻ mà!

Giản Nại lập tức nói thẳng: "Tôi không có đi theo anh đâu."

Thẩm Kiệt sửng sốt.

Ánh mắt Giản Nại nhìn thẳng gã: "Thẩm Kiệt, chẳng lẽ anh không thấy mình ích kỷ à?"

Thẩm Kiệt đơ người, không biết tại sao Giản Nại lại nói vậy.

Giản Nại nói tiếp: "Anh chỉ nghĩ cho anh thôi, nếu tôi bỏ trốn với anh thì người nhà của tôi sẽ ra sao, lần trước mới chỉ là thông báo độ xứng đôi mà thôi, còn hôm nay là ngày đại hôn, đây không còn là bỏ trốn nữa, mà là bỏ của chạy lấy người!"

Giản Nại đập tay xuống bàn rầm rầm.

"Anh điên mịa rồi, anh dám xúi tôi bỏ cưới ngay ngày đại hỉ trước mặt Lục Trạch Phong luôn?" Giản Nại tỏ vẻ muốn chết thì chết một mình: "Tôi và anh đã thôi rồi, từ cái ngày mà anh đẩy tôi xuống sông hại tôi chết đuối thì chúng đã chấm dứt rồi, Thẩm Kiệt, tôi cho anh ba giây cút khỏi đây, nếu không tôi sẽ gọi người tới đấy."

Thẩm Kiệt bị Giản Nại nói đến nỗi đỏ mặt tía tai.

Ít nhiều gì gã cũng cảm thấy chột dạ.

Nhưng khi gã nhìn về phía Giản Nại, lại không tự giác bị dung mạo xinh đẹp kia mê hoặc, dù nhìn từ góc độ nào thì Giản Nại đều rất đẹp không gì sánh bằng, đây là Dạ Oanh xinh đẹp nhất mà gã gặp được, mà cái cuộc đời tầm thường này của gã chắc chắn rằng sẽ không có Dạ Oanh thứ hai nào tự nguyện đi theo gã.

Chỉ có Giản Nại sẽ vì cái gọi là Tình yêu mà muốn cùng gã ở bên nhau.

Thẩm Kiệt nổi điên nhìn Giản Nại: "Nại Nại, chuyện ngày hôm đó em cũng biết mà, nếu anh ở lại anh chỉ có nước chết mà thôi, sở dĩ anh chạy trước là vì, nếu lưu lại nói ta chỉ có đường ch·ết một cái, ta sở dĩ trước chạy, kia chẳng phải là vì có thể cùng ngươi tương lai còn dài sao?"

Giản Nại cười lạnh một tiếng.

Thẩm Kiệt lập tức nói: "Em vốn chẳng hề yêu Lục Trạch Phong đúng không, anh biết mà, đều là do bọn họ ép buộc em."

Giản Nại nghe xong chỉ cảm thấy buồn cười.

Thẩm Kiệt nhìn thẳng mặt cậu, bỗng nhiên sắc mặt biến đổi, dí sát vào: "Nốt ruồi son trên mặt em đâu?"

Nốt ruồi kia...

Không còn nữa rồi, có nghĩa là cậu không còn trong trắng nữa.

Giản Nại nhìn Thẩm Kiệt bỗng nhiên xông tới, giãy giụa: "Anh tính làm gì?"

Thẩm Kiệt đau đớn tột cùng: "Em... có phải em bị cưỡng bức không?!"

Giản Nại cạn lời, cậu đứng dậy muốn đẩy hắn ra, nhưng cậu vừa đứng dậy đã bị đánh mạnh vào đằng sau gáy, Giản Nại chưa kịp làm gì đã hôn mê bất tỉnh.

......

Mùi kinh quá, thở không nổi.

Giản Nại chỉ cảm thấy đau đầu, chờ cậu tỉnh táo lại thì phát hiện mình đang bị nhốt trong một căn phòng kín.

Bên ngoài truyền đến tiếng người nói: "Sao rồi?"

"Thuyền tụi tao là thuyền chuyên buôn lậu, không xuất khẩu bằng đường bình thường, giờ đã ra ngoài rồi, vượt qua trạm thu phí phía trước là được." Một người khác thấp giọng nói: "Không sao đâu."

Mọi người lúc này mới an tâm.

Giản Nại muốn nhúc nhích, ai dè đâu té thẳng xuống đất, phát ra tiếng vang hấp dẫn lực chú ý của người bên ngoài.

Thẩm Kiệt lập tức đi đến, mở đèn lên: "Nại Nại, Nại Nại em có sao không?"

Giản Nại đá hắn, tức giận: "Thẩm Kiệt, anh muốn làm gì?!"

Thẩm Kiệt ra vẻ vô tội: "Nại Nại, làm sao vậy, anh làm sai gì à?"

"Bà mẹ..." Giản Nại chẳng còn sức để chửi hắn: "Anh bắt cóc tôi?"

Thẩm Kiệt trầm mặt vì lời của cậu: "Nại Nại, sao em lại nói như vậy chứ, vì em bị Lục Trạch Phong hiếp bức cho nên anh mới cứu em đấy."

Giản Nại hận không thể cho hắn một đao: "Muốn chết thì chết một mình đi."

Thẩm Kiệt đỡ cậu dậy, lại bị Giản Nại đẩy ra, điều này như kích thích tới gã, sắc mặt gã lập tức đen thui, hắn giữ chặt tay Giản Nại, cố chấp nói: "Giản Nại, anh còn chưa trách em không giữ phụ đạo, em còn dám tỏ thái độ với anh ư?!"

"......"

Giản Nại đớ người.

Hắn nhìn về phía Thẩm Kiệt, định chuẩn bị nói gì đó thì liền thấy Thẩm Kiệt muốn tiến tới hôn mình, mùi vị của gã và mùi hương dễ ngửi của Lục Trạch Phong vô cùng khác nha, trên người Thẩm Kiệt khắm vãi linh hồn, khiến cậu muốn kháng cự không thôi.

Giản Nại thề sống chết chống cự, lại thấy được con dao trên thắt lưng Thẩm Kiệt.

Trong nháy mắt, cậu cứng còng cả người.

Cậu chợt nhớ tới cú thọc dao năm đó mà Lục Kiệt tặng mình.

Mặt mày Giản Nại chợt tái nhợt.

Ngay khoảnh khắc Thẩm Kiệt sắp sửa hôn lên thì con tàu bỗng rung lắc mạnh, toàn bộ khoang thuyện lắc lư ba bốn lần, mọi người giật mình hoảng sợ, thậm chí Giản Nại còn va phải vách tường.

Có người từ bên ngoài chạy vào hô to:

"Anh Thẩm, chúng ta bị bao vây rồi."

"Quân đội đã phong toả trạm kiểm soát phía trước."

"Không biết bọn họ tìm ra bằng đường nào."

"Quân hạm tiên phong đến rồi!"

Thẩm Kiệt xanh mặt.

Ngay lúc này, bên trong khoang thuyền đã bắt đầu bị công kích, cách đó không xa có tiếng súng vang lên, thậm chí đã tới khoang buôn lậu này, có tiếng súng, cũng có tiếng binh lính chạy tới.

Thẩm Kiệt căng thẳng, cảnh giác nhìn về phía bên kia.

Binh lính từ quân đội được trang bị hoàn mỹ, hơn nữa đây còn chẳng phải là lính công tác trị an hằng ngày, mà là bộ đội chân chính thường tác chiến trên chiến trường, thân thủ của bọn họ không phải là hạng mà bọn thủ hạ quèn của Thẩm Kiệt có thể đọ được.

Không lâu sau, tiếng ồn dần đi tới gần.

Quân đội đi đến đâu thì tất cả những người có mặt đều bị bắt giữ.

Có tiếng bước chân chậm rãi truyền đến, là tiếng động thường phát ra từ giày quân đội giẫm lên mặt đất, từng chút từng chút một, giống như tiếng kèn vang lên từ địa ngục, như đạp lên lòng người khiến ai nấy đều sợ hãi, Giản Nại phát hiện tay của Thẩm Kiệt run lẩy bẩy.

Lúc Lục Trạch Phong xuất hiện, Giản Nại phát hiện trên người anh vẫn còn đang mặc lễ phục đám cưới của bọn họ.

Cậu đã hơi nhem nhuốc, quần áo của Lục Trạch Phong thì lại sạch sẽ không dính bụi trần.

Binh lính chung quanh giương vũ khí ra, ánh mắt của Lục Trạch Phong dừng lại trên người Giản Nại, vừa lạnh lùng vừa đem theo vẻ tra xét, trong nháy mắt đó, Giản Nại liền hiểu ngay anh lại hiểu lầm nữa rồi.

Giản Nại mở miệng gọi anh một tiếng: "Lục Trạch Phong..."

Lục Trạch Phong liếc nhìn cậu một cái, cười lạnh một tiếng.

Thẩm Kiệt chắn trước mặt Giản Nại: "Ngài muốn chém muốn giết thì làm với tôi này, hãy tha cho Nại Nại đi!"

"......"

Giản Nại cạn mẹ lời!

Giản Nại giãy giụa đứng dậy, muốn chạy về phía Lục Trạch Phong: "Em không có cùng với gã, là gã bắt cóc em đó."

Lục Trạch Phong nhìn về phía Giản Nại.

Thẩm Kiệt ngạc nhiên nhìn về phía Giản Nại, không ngờ rằng Giản Nại sẽ phản bội gã, nói ra những lời như thế.

Ngay khi Giản Nại muốn chạy về chỗ Lục Trạch Phong, hành vi của cậu giống như kích thích Thẩm Kiệt, Thẩm Kiệt bỗng rút con dao giấu ở dưới thắt lưng đâm về hướng Giản Nại!

Chapter
1 Chương 1: 1: Trapboy Phải Trả Giá Đại Giới
2 Chương 2: 2: Đăng Nhập Vào Game
3 Chương 3: 3: Bé Muốn Lấy Thân Báo Đáp
4 Chương 4: 4: Để Em Giúp Anh Chặn Thương Tổn
5 Chương 5: 5: Anh Ui Người Ta Muốn Ăn Thịt Nướng
6 Chương 6: 6: Lục Trạch Phong Đỏ Mặt
7 Chương 7: 7: Nguyên Soái Có Người Thích À
8 Chương 8: 8: Nghe Nói Các Đại Lão Đều Thích Tui
9 Chương 9: 9: Gặp Lại Ghệ Cũ
10 Chương 10: 10: Anh Iu Sẽ Bảo Vệ Bé
11 Chương 11: 11: Để Em Trị Liệu Cho Anh Nhó
12 Chương 12: 12: Đừng Bị Mị Ma Lừa
13 Chương 13: 13: Em Lấy Trứng Rồng Về Cho Anh Nè
14 Chương 14: 14: Mau Mau Yêu Em Đi Anh!
15 Chương 15: 15: Tìm Đại Lão Kết Hôn
16 Chương 16: 16: Ân Công Chúng Ta Kết Hôn Đi
17 Chương 17: 17: Chúng Ta Kết Hôn Thôi
18 Chương 17-2: Chúng Ta Kết Hôn Thôi 2
19 Chương 18: Có Người Không Thích Tiền À
20 Chương 19: Động Phòng Hoa Chúc
21 Chương 20: Chỉ Có Thể Chịu Trách Nhiêm Với Em Thôi
22 Chương 21: Mình Ơi Ăn Cơm Thôi
23 Chương 22: Rơi vào lưới tình với Lục Trạch Phong
24 Chương 23: Quyến rũ chồng yêu
25 Chương 24: Ly hôn
26 Chương 25: Không được phản bội ta
27 Chương 26: Lục Trạch Phong chuẩn bị tỏ tình
28 Chương 27: Tui chỉ chơi qua đường thui à
29 Chương 28: Biết được sự thật add sai người
30 Chương 29: Xin ly hôn
31 Chương 30: Không thể mất đi em
32 Chương 31: Con có muốn gả cho cậu ta không?
33 Chương 32-33: 32: Tự mình gả tới phủ nguyên soái - 33: Cảm ơn ân công
34 Chương 34: Đời này sẽ không gả cho anh ta
35 Chương 35: Trở thành một streamer
36 Chương 36: Sà vào chân nguyên soái
37 Chương 37: Nép vào lòng anh (1)
38 Chương 37-2: Nép vào lòng anh (2)
39 Chương 38: Làm bánh cho nguyên soái
40 Chương 39: Là tôi, chính là tôi đấy
41 Chương 40: Quay xe
42 Chương 41: Biết được chân tướng
43 Chương 42: Tặng túi tiền cho người trong lòng
44 Chương 43: Làm sao để theo đuổi anh
45 Chương 44: Tớ thích ngài ấy lắm
46 Chương 45: Sau này đừng tìm ta nữa
47 Chương 46: Bị bẫy xém thì mất truynh
48 Chương 47: Yêu em nhé?
49 Chương 48: Đổi ý vẫn còn kịp
50 Chương 49: Hồ Ly uy hiếp
51 Chương 50: Em nhớ anh lắm
52 Chương 51: Sao trên giường lại có người?
53 Chương 52: Từ hôn
54 Chương 53: Chúng ta bỏ trốn đi
55 Chương 54: Bắt cóc
56 Chương 55: Sinh rồng con
57 Chương 56: Muốn bé rồng con
58 Chương 57: Phòng không gối chiếc
59 Chương 58
60 Chương 59: Tha thiết cảm ơn đại nhân
61 Chương 60: Cộng hưởng tinh thần lực
62 Chương 61: Thời thơ ấu của Lục Trạch Phong
63 Chương 62: Muốn chăm sóc anh nhiều hơn
64 Chương 63: Thiếp muốn làm nguyên soái nhị phu nhân
65 Chương 64: Em và anh đầu bạc răng long (1)
66 Chương 65: Em và anh đầu bạc răng long (2)
67 Chương 66: Em và anh đầu bạc răng long (3)
68 Chương 67: Phiên Ngoại - Cha hiền con thảo
69 1: Trapboy Phải Trả Giá Đại Giới
70 2: Đăng Nhập Vào Game
71 3: Bé Muốn Lấy Thân Báo Đáp
72 4: Để Em Giúp Anh Chặn Thương Tổn
73 5: Anh Ui Người Ta Muốn Ăn Thịt Nướng
74 6: Lục Trạch Phong Đỏ Mặt
75 7: Nguyên Soái Có Người Thích À
76 8: Nghe Nói Các Đại Lão Đều Thích Tui
77 9: Gặp Lại Ghệ Cũ
78 10: Anh Iu Sẽ Bảo Vệ Bé
79 11: Để Em Trị Liệu Cho Anh Nhó
80 12: Đừng Bị Mị Ma Lừa
81 13: Em Lấy Trứng Rồng Về Cho Anh Nè
82 14: Mau Mau Yêu Em Đi Anh!
83 15: Tìm Đại Lão Kết Hôn
84 16: Ân Công Chúng Ta Kết Hôn Đi
85 17: Chúng Ta Kết Hôn Thôi
86 18: Chúng Ta Kết Hôn Thôi 2
87 19: Có Người Không Thích Tiền À
88 20: Động Phòng Hoa Chúc
89 21: Chỉ Có Thể Chịu Trách Nhiêm Với Em Thôi
90 22: Mình Ơi Ăn Cơm Thôi
91 23: Quyến Rũ Chồng Yêu
92 24: Ly Hôn
93 25: Không Được Phản Bội Ta
94 26: Lục Trạch Phong Chuẩn Bị Tỏ Tình
95 27: Tui Chỉ Chơi Qua Đường Thui À
96 28: Biết Được Sự Thật Add Sai Người
97 29: Xin Ly Hôn
98 30: Không Thể Mất Đi Em
99 31: Không Thể Mất Đi Em
100 32: Con Có Muốn Gả Cho Cậu Ta Không
101 33: Tự Mình Gả Tới Phủ Nguyên Soái
102 34: Cảm Ơn Ân Công
103 35: Đời Này Sẽ Không Gả Cho Anh Ta
104 36: Trở Thành Một Streamer
105 37: Sà Vào Chân Nguyên Soái
106 38: Nép Vào Lòng Anh 1
107 39: Nép Vào Lòng Anh 2
108 40: Làm Bánh Cho Nguyên Soái
109 41: Là Tôi Chính Là Tôi Đấy
110 42: Quay Xe
111 43: Biết Được Chân Tướng
112 C44: Tặng túi tiền cho người trong lòng
113 C45: Làm sao để theo đuổi anh
114 C46: Tớ thích ngài ấy lắm
115 C47: Sau này đừng tìm ta nữa
116 C48: Bị bẫy xém thì mất truynh
117 C49: Yêu em nhé
118 C50: Đổi ý vẫn còn kịp
119 C51: Hồ ly uy hiếp
120 C52: Em nhớ anh lắm
121 C53: Sao trên giường lại có người
122 C54: Từ hôn
123 C55: Chúng ta bỏ trốn đi
124 C56: Bắt cóc
125 C57: Sinh rồng con
126 C58: Muốn bé rồng con
127 C59: Phòng không gối chiếc
128 C60: Chương 60
129 C61: Tha thiết cảm ơn đại nhân
130 C62: Cộng hưởng tinh thần lực
131 C63: Thời thơ ấu của lục trạch phong
132 C64: Muốn chăm sóc anh nhiều hơn
133 C65: Thiếp muốn làm nguyên soái nhị phu nhân
134 C66: Em và anh đầu bạc răng long 1
135 C67: Em và anh đầu bạc răng long 2
Chapter

Updated 135 Episodes

1
Chương 1: 1: Trapboy Phải Trả Giá Đại Giới
2
Chương 2: 2: Đăng Nhập Vào Game
3
Chương 3: 3: Bé Muốn Lấy Thân Báo Đáp
4
Chương 4: 4: Để Em Giúp Anh Chặn Thương Tổn
5
Chương 5: 5: Anh Ui Người Ta Muốn Ăn Thịt Nướng
6
Chương 6: 6: Lục Trạch Phong Đỏ Mặt
7
Chương 7: 7: Nguyên Soái Có Người Thích À
8
Chương 8: 8: Nghe Nói Các Đại Lão Đều Thích Tui
9
Chương 9: 9: Gặp Lại Ghệ Cũ
10
Chương 10: 10: Anh Iu Sẽ Bảo Vệ Bé
11
Chương 11: 11: Để Em Trị Liệu Cho Anh Nhó
12
Chương 12: 12: Đừng Bị Mị Ma Lừa
13
Chương 13: 13: Em Lấy Trứng Rồng Về Cho Anh Nè
14
Chương 14: 14: Mau Mau Yêu Em Đi Anh!
15
Chương 15: 15: Tìm Đại Lão Kết Hôn
16
Chương 16: 16: Ân Công Chúng Ta Kết Hôn Đi
17
Chương 17: 17: Chúng Ta Kết Hôn Thôi
18
Chương 17-2: Chúng Ta Kết Hôn Thôi 2
19
Chương 18: Có Người Không Thích Tiền À
20
Chương 19: Động Phòng Hoa Chúc
21
Chương 20: Chỉ Có Thể Chịu Trách Nhiêm Với Em Thôi
22
Chương 21: Mình Ơi Ăn Cơm Thôi
23
Chương 22: Rơi vào lưới tình với Lục Trạch Phong
24
Chương 23: Quyến rũ chồng yêu
25
Chương 24: Ly hôn
26
Chương 25: Không được phản bội ta
27
Chương 26: Lục Trạch Phong chuẩn bị tỏ tình
28
Chương 27: Tui chỉ chơi qua đường thui à
29
Chương 28: Biết được sự thật add sai người
30
Chương 29: Xin ly hôn
31
Chương 30: Không thể mất đi em
32
Chương 31: Con có muốn gả cho cậu ta không?
33
Chương 32-33: 32: Tự mình gả tới phủ nguyên soái - 33: Cảm ơn ân công
34
Chương 34: Đời này sẽ không gả cho anh ta
35
Chương 35: Trở thành một streamer
36
Chương 36: Sà vào chân nguyên soái
37
Chương 37: Nép vào lòng anh (1)
38
Chương 37-2: Nép vào lòng anh (2)
39
Chương 38: Làm bánh cho nguyên soái
40
Chương 39: Là tôi, chính là tôi đấy
41
Chương 40: Quay xe
42
Chương 41: Biết được chân tướng
43
Chương 42: Tặng túi tiền cho người trong lòng
44
Chương 43: Làm sao để theo đuổi anh
45
Chương 44: Tớ thích ngài ấy lắm
46
Chương 45: Sau này đừng tìm ta nữa
47
Chương 46: Bị bẫy xém thì mất truynh
48
Chương 47: Yêu em nhé?
49
Chương 48: Đổi ý vẫn còn kịp
50
Chương 49: Hồ Ly uy hiếp
51
Chương 50: Em nhớ anh lắm
52
Chương 51: Sao trên giường lại có người?
53
Chương 52: Từ hôn
54
Chương 53: Chúng ta bỏ trốn đi
55
Chương 54: Bắt cóc
56
Chương 55: Sinh rồng con
57
Chương 56: Muốn bé rồng con
58
Chương 57: Phòng không gối chiếc
59
Chương 58
60
Chương 59: Tha thiết cảm ơn đại nhân
61
Chương 60: Cộng hưởng tinh thần lực
62
Chương 61: Thời thơ ấu của Lục Trạch Phong
63
Chương 62: Muốn chăm sóc anh nhiều hơn
64
Chương 63: Thiếp muốn làm nguyên soái nhị phu nhân
65
Chương 64: Em và anh đầu bạc răng long (1)
66
Chương 65: Em và anh đầu bạc răng long (2)
67
Chương 66: Em và anh đầu bạc răng long (3)
68
Chương 67: Phiên Ngoại - Cha hiền con thảo
69
1: Trapboy Phải Trả Giá Đại Giới
70
2: Đăng Nhập Vào Game
71
3: Bé Muốn Lấy Thân Báo Đáp
72
4: Để Em Giúp Anh Chặn Thương Tổn
73
5: Anh Ui Người Ta Muốn Ăn Thịt Nướng
74
6: Lục Trạch Phong Đỏ Mặt
75
7: Nguyên Soái Có Người Thích À
76
8: Nghe Nói Các Đại Lão Đều Thích Tui
77
9: Gặp Lại Ghệ Cũ
78
10: Anh Iu Sẽ Bảo Vệ Bé
79
11: Để Em Trị Liệu Cho Anh Nhó
80
12: Đừng Bị Mị Ma Lừa
81
13: Em Lấy Trứng Rồng Về Cho Anh Nè
82
14: Mau Mau Yêu Em Đi Anh!
83
15: Tìm Đại Lão Kết Hôn
84
16: Ân Công Chúng Ta Kết Hôn Đi
85
17: Chúng Ta Kết Hôn Thôi
86
18: Chúng Ta Kết Hôn Thôi 2
87
19: Có Người Không Thích Tiền À
88
20: Động Phòng Hoa Chúc
89
21: Chỉ Có Thể Chịu Trách Nhiêm Với Em Thôi
90
22: Mình Ơi Ăn Cơm Thôi
91
23: Quyến Rũ Chồng Yêu
92
24: Ly Hôn
93
25: Không Được Phản Bội Ta
94
26: Lục Trạch Phong Chuẩn Bị Tỏ Tình
95
27: Tui Chỉ Chơi Qua Đường Thui À
96
28: Biết Được Sự Thật Add Sai Người
97
29: Xin Ly Hôn
98
30: Không Thể Mất Đi Em
99
31: Không Thể Mất Đi Em
100
32: Con Có Muốn Gả Cho Cậu Ta Không
101
33: Tự Mình Gả Tới Phủ Nguyên Soái
102
34: Cảm Ơn Ân Công
103
35: Đời Này Sẽ Không Gả Cho Anh Ta
104
36: Trở Thành Một Streamer
105
37: Sà Vào Chân Nguyên Soái
106
38: Nép Vào Lòng Anh 1
107
39: Nép Vào Lòng Anh 2
108
40: Làm Bánh Cho Nguyên Soái
109
41: Là Tôi Chính Là Tôi Đấy
110
42: Quay Xe
111
43: Biết Được Chân Tướng
112
C44: Tặng túi tiền cho người trong lòng
113
C45: Làm sao để theo đuổi anh
114
C46: Tớ thích ngài ấy lắm
115
C47: Sau này đừng tìm ta nữa
116
C48: Bị bẫy xém thì mất truynh
117
C49: Yêu em nhé
118
C50: Đổi ý vẫn còn kịp
119
C51: Hồ ly uy hiếp
120
C52: Em nhớ anh lắm
121
C53: Sao trên giường lại có người
122
C54: Từ hôn
123
C55: Chúng ta bỏ trốn đi
124
C56: Bắt cóc
125
C57: Sinh rồng con
126
C58: Muốn bé rồng con
127
C59: Phòng không gối chiếc
128
C60: Chương 60
129
C61: Tha thiết cảm ơn đại nhân
130
C62: Cộng hưởng tinh thần lực
131
C63: Thời thơ ấu của lục trạch phong
132
C64: Muốn chăm sóc anh nhiều hơn
133
C65: Thiếp muốn làm nguyên soái nhị phu nhân
134
C66: Em và anh đầu bạc răng long 1
135
C67: Em và anh đầu bạc răng long 2