Chương 85: Thông báo – Chia đều thành quả

Chương 85: Thông báo – Chia đều thành quả

----------------

Mấy ngày nay trên diễn đàn mạng vườn trường vô cùng náo nhiệt, Mộ Dung Trác Thất làm sao có thể không nghe được. Chẳng qua hắn cũng không có như thường ngày coi mấy lời đồn nhảm nhí này làm chuyện cười cho qua, mà lại rất nghiêm túc suy nghĩ về tình cảm đối với Cố Thần.

Cuối cùng hắn phát hiện, những lời đấy trên diễn đàn là đúng.

Chính mình đối với Cố Thần, cũng không phải thưởng thức đơn thuần đối với học đệ, hắn thích người này, tuy rằng người này cùng với loại hình hắn cho là mình sẽ thích không chút dính dáng nào hết, nhưng hắn không thể không thừa nhận, mỗi lần nghe đến cậu chia sẻ các loại suy nghĩ thiên mã hành không kỳ kỳ quái quái, nghe cậu nói những thứ nhân sinh quan mà trong mắt người khác rất không có lý tưởng hoài bão, hắn đều sẽ khó giải thích được cảm thấy vui vẻ, hy vọng có thể luôn luôn ở bên cạnh người này.

Nói chung, hắn thích người này.

Cho nên hắn dự định bắt đầu nước ấm luộc ếch.

Cố Thần nghe thấy Mộ Dung Trác Thất hỏi như vậy, do dự một chút.

Muốn nói là không chút thiện ý nào về Mộ Dung, vậy khẳng định là lừa người, nhưng loại thiện cảm này cũng không phải loại tình yêu kia mà! Chắc là anh em tốt? Cơ hữu(bạn gay?) tốt? Học trưởng tốt? Được rồi cậu rất khó miêu tả.

Một người ưu tú lại chăm sóc hiểu ý như vậy, nếu là con gái, cậu nhất định sẽ cảm thấy mình kiếp trước cứu vớt thế giới. Nhưng hắn là một thằng con trai đấy, Cố Thần có một ít tư tưởng truyền thống vẫn thâm căn cố đế, đối với thế giới yêu nhau không có khác biệt giới tính này, cậu vẫn chưa có độ chấp nhận cao như vậy.

Mộ Dung Trác Thất tựa như nhìn thấu tâm tư của cậu. "Cậu không thể tiếp nhận con trai hả?"

Mộ Dung Trác Thất kỳ thực từ rất sớm đã phát hiện Cố Thần có một ít ý nghĩ rất kỳ quái, ví dụ như trên quan niệm yêu đương, luôn cảm thấy nhất định phải là nam nữ phối hợp mới là bình thường.

"Vậy cậu thích con gái như thế nào vậy?" Mộ Dung Trác Thất hỏi.

Cái này... Cố Thần cũng do dự, làm thiếu niên kinh nghiệm yêu đương là con số không, tất cả trải nghiệm về tình yêu đều ở trong sách. "Xinh đẹp đáng yêu? Thỉnh thoảng giận dỗi đùa giỡn? Ôn nhu săn sóc?"

Nhìn bộ dáng do dự của Cố Thần, Mộ Dung Trác Thất từng bước dụ dỗ, nói: "Vậy cậu cảm thấy con gái như vậy thích hợp với cậu sao, cậu phải biết trong học viện, áp lực học tập rất nhiều, các cô ấy có thể nổi nóng giận chó đánh mèo với cậu, thời điểm cậu mệt mỏi các cô ấy chưa chắc nhìn ra được, nhìn ra có thể cũng không lý giải cậu, còn có thể lải nhải với cậu. Nếu như gặp phải cô gái hỉ nộ vô thường, cậu còn phải luôn luôn an ủi cô ấy. Gặp chuyện các cô ấy sẽ hoảng sợ, vào lúc này cậu có quyết đoán đúng lúc đứng ra giải quyết vấn đề sao?"

Cố Thần bị nói tới mơ màng ngây ngốc, làm sao đàm luận yêu đương quả thật như là đang trải qua một lần thi cử không kém gì thi đại học.

Mộ Dung Trác Thất nhìn cậu đã dao động, "Cậu xem tôi, nếu như cậu ở cùng với tôi, cậu cái gì cũng không cần lo lắng, có vấn đề gì tôi đều có thể giúp cậu giải quyết, cậu muốn ăn cái gì tôi cũng có thể làm cho cậu ăn, sẽ không nổi nóng với cậu, mà cậu có thể thổ lộ với tôi tất cả những điều không vui, cậu mỗi ngày đều có thể vui vẻ một chút không phải sao?"

Làm sao bây giờ, nói thật hay thật có đạo lý, loại cảm giác không tìm Mộ Dung Trác Thất thì ta thật ngu ngốc này là chuyện gì hả.

Đà điểu châu Phi Cố Thần không biết làm thế nào đối mặt với thông báo đột nhiên xuất hiện này, vì vậy cậu trốn tránh: "Chúng ta không phải đến huấn luyện sao?"
Mộ Dung Trác Thất thấy bộ dáng muốn trốn tránh của Cố Thần, cuối cùng cũng không nhẫn tâm ép cậu: "Ừ, chúng ta huấn luyện đi." Chẳng qua cuối cùng vẫn có chút đau lòng, bổ sung một câu: "Tôi là nghiêm túc, cho nên cậu cũng đừng ngại suy nghĩ một chút, nhé?"

Cố Thần cảm thấy mặt nóng như cái bánh bao, may mà mạng trường còn chưa đem phản ứng tâm tình lộ ra hết.

Thi đấu hợp tác tân sinh rất nhanh liền kéo màn che ra.

Thi đấu hợp tác dùng hình thức ngẫu nhiên chọn đối thủ, không khác gì với những năm trước, năm nay ngoại trừ ngẫu nhiên rút đối thủ, còn có thể ngẫu nhiên rút được dị thú.

Rút thăm thi đấu hợp tác trận đầu rất nhanh liền đến, tổ của bọn Cố Thần rút luân không. Cố Thần kiểm tra đấu trường một hồi, phát hiện trận đầu có Uất Trì Vũ cùng Lâm Chi Chi thi đấu, vì vậy cậu lôi kéo Mộ Dung Trác Thất đi tiếp sức cho Lâm Chi Chi.
Uất Trì Vũ làm nhân vật nổi tiếng trong trường, năm thứ hai chỉ đứng sau thiên tài Mộ Dung Trác Thất, hấp dẫn rất nhiều người đến vây xem trận thi đấu này, còn bao gồm không ít học trưởng học tỷ.

Bọn Uất Trì Vũ lúc này rút được là đối chiến với dị thú.

Đây là lần đầu tiên Cố Thần xem Uất Trì Vũ đối chiến. Trong trường học loại hình xếp hạng hàng đầu như Mộ Dung Trác Thất, bạn nhìn họ đối chiến chỉ có thể cảm thán thực lực của bọn họ mạnh mẽ, phán đoán tình huống chiến đấu tinh chuẩn, nhưng khi nhìn đến Uất Trì Vũ đối chiến, Cố Thần biểu thị tên này hoàn toàn sáng lập ra một loại đấu pháp người điên.

Dị thú Uất Trì Vũ đối chiến là Sư Đuôi Rắn Cuồng Bạo, là một dị thú cấp năm đỉnh cấp, người sư tử đuôi rắn, răng nanh kinh người, một thân lông màu đỏ đặc biệt dễ thấy.
Cảm giác đây là một con sư tử tẩu hỏa nhập ma, Cố Thần thở dài.

Bình thường những người khác chiến đấu thì sẽ theo quy tắc thăm dò, kiểm tra, giằng co, chiến đấu, hoặc nếu mạnh như Mộ Dung Trác Thất, trực tiếp một trận lưu loát nghiền ép.

Mà trận chiến của Uất Trì Vũ, Cố Thần gọi nó là đấu pháp người điên tam quan bất chính, vừa lên thì không quản đối thủ là dị thú hay là Ma thẻ sư lập tức khiêu khích, các loại thẻ bài cấp thấp kỳ quái hoa cả mắt mê hoặc đối thủ, khiến cho giá trị tức giận của đối thủ cọ cọ tăng lên, cuối cùng gọi Vật cộng sinh Tinh thần lực ra đánh bại đối thủ. Thường thì lúc này đối thủ bị đánh bại trên mặt đất đều là bộ dáng quân lính tan rã, sống không thể yêu.

Lúc Cố Thần xem trận đấu còn tưởng rằng là bởi vì Lâm Chi Chi là Chế thẻ sư cấp ba, chỉ có thể làm thẻ bài cấp thấp, cho nên Uất Trì Vũ cũng chỉ có thể dùng thẻ bài cấp thấp. Sau đó Mộ Dung Trác Thất * nói cho cậu biết, đặc điểm của Uất Trì Vũ chính là thích dùng thẻ bài cấp thấp khiêu khích đối thủ, cuối cùng lại dùng thẻ bài cấp cao một đòn KO. Đại khái là bởi vì Lâm Chi Chi không làm được thẻ bài cấp cao, hắn mới ra Vật cộng sinh Tinh thần lực của hắn.
*chỗ này tác giả ghi là Mộ Dung Dịch cơ mà tui thấy hẳn là Mộ Dung Trác Thất nên tự sửa...

Cố Thần ló đầu hỏi Mộ Dung Trác Thất bên cạnh một chút: "Cái tên đấy đối chiến vẫn luôn muốn ăn đòn như vậy hả, à không, tự do buông thả sao?"

Mộ Dung Trác Thất mỉm cười, sờ sờ lông mềm trên đầu Cố Thần: "Còn hơn thế, đây coi như an phận, có lúc thật khiến người muốn đánh hắn."

Cố Thần thoáng tránh thoát bàn tay của Mộ Dung Trác Thất. Trước đây cậu còn không cảm thấy cái này có vấn đề gì, nhưng từ khi Mộ Dung Trác Thất nói những lời kia xong, cậu ít nhiều vẫn cảm thấy có chút quái quái. "Hắn đánh như vậy không có vấn đề gì sao?"

"Cho nên lúc đối chiến lên niên cấp rõ ràng có thể thi đấu thắng hắn luôn luôn thua." Mộ Dung Trác Thất ngược lại cũng không tức giận, kiên nhẫn giải thích.
"Tôi cảm giác rất tuyệt đấy, đánh đến hào hiệp như thế, cảm giác hạ bút thành văn, phải là loại khí thế nhìn thiên hạ với nửa con mắt." Một giọng nói nam rất êm tai truyền vào lỗ tai. Cố Thần quay đầu, phát hiện là Phù Ngữ Mục, hắn đang nhìn say sưa ngon lành, tựa hồ rất thưởng thức đấu pháp của Uất Trì Vũ.

Cố Thần đỡ trán, thật sự không đành lòng nhìn một thiếu niên tốt đẹp bị kéo lệch: "Tuyệt đối đừng cúng bái loại kỳ tài này, chúng ta vẫn nên chân thật rèn luyện Tinh thần lực tăng lên, quá trình giản dị một chút cũng không sao."

Trận kế tiếp đến phiên Cố Thần cùng Mộ Dung Trác Thất.

Cố Thần từ sau khi ra khỏi bí cảnh Tinh thần lực liền từ cấp ba đột phá đến cấp bốn đỉnh cấp, được cho là đỉnh cấp trong nhất. Hơn nữa trong khoảng thời gian này phối hợp hiểu ngầm của hai người rất tốt, thực lực của Mộ Dung Trác Thất chính là tuyệt đối nghiền ép, hai người gần như là một đường thông suốt, gặp thần sát thần gặp quỷ sát quỷ, cường thế thăng cấp.
Đồng dạng tiến trình thuận buồm xuôi gió đặc biệt dễ thấy còn có một tổ hợp không tưởng tượng nổi, Đổng Ngọc Dương cùng Trần Thiệu.

Đối với Đổng Ngọc Dương, cảm giác của Cố Thần có chút phức tạp.

Theo lý thuyết hai người từ bên ngoài nhìn vào thì đều là loại hình thiên phú không tốt nỗ lực tiến tới, đương nhiên trên cái điểm nỗ lực tiến tới này chính cậu muốn giảm giá một chút.

Thành thật mà nói thì với đứa trẻ thiên phú không tốt nhưng chăm chỉ như thế, Cố Thần trước kia vẫn rất có thiện cảm, bởi vì họ thoạt nhìn rất dốc lòng. Mà không biết là bởi vì sự tình lần trước ở Tam Giáo Tranh Bá, cũng có thể là những chuyện khác trong học viện, Cố Thần từ đáy lòng luôn cảm thấy quái quái.

Về phần Trần Thiệu, cái tên này cậu vẫn là lần đầu nghe thấy. Theo như Mộ Dung Trác Thất nói, hắn cũng coi như một người trong phái thực lực của năm hai.
Mà theo Mộ Dung Trác Thất thấy, bản thân chuyện Trần Thiệu có thể chọn Đổng Ngọc Dương làm người hợp tác cũng rất kỳ quái. Theo hắn lý giải, Trần Thiệu là một người đặc biệt thực tế, nếu chọn hợp tác nhất định sẽ tuyển chọn người mạnh nhất năm nhất, mà Đổng Ngọc Dương tuy rằng cũng khá cần cù và thật thà, nhưng rõ ràng không phải loại hình mà Trần Thiệu có thể thưởng thức.

Sau khi nhìn mấy trận thi đấu, Mộ Dung Trác Thất thay đổi suy nghĩ, bởi vì hắn kinh ngạc phát hiện, Đổng Ngọc Dương vậy mà đã có thể chế tác thẻ bài cấp năm, như vậy hắn chính là người đầu tiên trong năm nhất có thể chế tác thẻ bài cấp năm. Ngay cả Cố Thần có Tinh thần lực đặc thù còn có kỳ ngộ ở trong bí cảnh, cũng chỉ là cấp bốn đỉnh cấp, mà đối phương trước kia trình độ cũng không khác với Cố Thần lắm, thiên phú cũng chỉ là C mà thôi, nhưng đã bước đến cánh cổng cấp năm, điều này làm cho ý nghĩ đầu tiên của Mộ Dung Trác Thất không phải là kinh diễm, mà là hoài nghi.
Mộ Dung Trác Thất nói ý nghĩ này cho Cố Thần nghe, Cố Thần ngược lại không cảm thấy gì, chính cậu còn là xuyên qua, còn không cho người khác có kỳ ngộ gì chắc?

Cố Thần bổ não một chút các loại khả năng, trong sinh? Có được hệ thống? Hay là cũng là xuyên qua? Nếu như hắn là xuyên qua, vậy chúng ta có phải giữa vững hiểu ngầm lẫn nhau không vạch trần hay không? Nhưng khi hắn nhìn mình chế tác thẻ bài đặc thù không có phản ứng gì, đại khái hắn là xuyên qua từ một thời không khác đến?

Vòng đấu loại thi đấu hợp tác bận rộn mất hai ngày, mấy người sau khi đồng thời trải qua sinh tử cùng nhau rốt cuộc có thời gian lần thứ hai tụ lại với nhau. Nguyên nhân tụ lại, tự nhiên là vì phân chia chiến lợi phẩm.

Theo Cố Thần cùng Tăng Giang thấy, người Mộ Dung gia mời bọn họ đi rèn luyện, quá trình tự nhiên có chút kinh sợ nguy hiểm, nhưng bọn họ vô luận là năng thực chiến hay là Tinh thần lực đều được rèn luyện, theo lý thuyết đồ vật là phát hiện trong bí cảnh của Mộ Dung gia, tự nhiên không thể lấy.
Mà Mục Lê đối với những thứ này cũng là thái độ thờ ơ, y tựa hồ càng hưởng thụ quá trình thám hiểm mà không phải thành quả.

Cuối cùng là Thiên Linh, tuy rằng lúc đầu anh nói phải đi đánh thổ hào phân chia tài bảo, nhưng lúc ra khỏi bí cảnh anh vứt đồ vật cho Mộ Dung Trác Thất hết.

Mấy người tập hợp lại ở Mộ Dung gia, anh em Mộ Dung đã chờ ở đấy từ lâu.

Mộ Dung Dịch chia tinh hạch cũng những bộ phận hữu dụng được thu thập của những dị thú dị thực trong bí cảnh biến dị làm sáu phần, mỗi người một phần.

Thiên Linh nhíu nhíu mày, đối với cách làm này của Mộ Dung Dịch có chút kinh ngạc, liếc nhìn Mộ Dung Dịch một cái, muốn từ trong mắt hắn đọc ra cái gì đó, lại phát hiện đối phương suy tư nhìn Mục Lê. Lúc ở trong bí cảnh Thiên Linh liền phát hiện Mộ Dung Dịch đối với Mục Lê rất đặc thù, nghĩ đến cái người trong trí nhớ kia, Thiên Linh có chút xem thường xì cười một tiếng.
Cố Thần cùng Tăng Giang bắt được túi chứa đồ được ném qua, sau khi kiểm tra một lúc đều thất kinh. Tinh hạch cùng thu thập của dị thực dị thú số lượng cực lớn, nếu bán đi có lẽ cũng được một khoản tiền khổng lồ.

Cố Thần cùng Tăng Giang liếc nhìn nhau, cảm giác có chút không làm mà hưởng, bọn họ dù sao cũng trình độ thấp, xuất lực ít, hiện tại lấy nhiều đồ như vậy có chút không ổn đi.

Cố Thần tuy rằng luôn tâm tâm niệm niệm muốn kiếm tiền mua biệt thụ, nhưng cậu hy vọng vẫn là dựa vào cố gắng của mình, thứ người khác cho tặng đối với cậu thì là một gánh nặng, cậu không thể chịu đựng.

Mộ Dung Dịch tựa hồ nhận ra ý nghĩ của bọn họ. "Những thứ này các cậu cứ lấy, chút đồ vật này Mộ Dung gia không coi là gì."

Có tiền thì tùy hứng hả! Cố Thần nói thầm trong lòng, chẳng qua vừa nghĩ tới mình hiện tại cũng coi như Phú ông nhỏ sở hữu núi vàng núi bạc, nhất thời lại cảm thấy anh Mộ Dung Dịch cũng không quá xấu tính.
Mộ Dung Trác Thất ngừng một chút, nhìn mấy người kia. "Ngoại trừ những thứ không đáng tiền này, còn có một ít đồ vật tương đối quý giá có thể phải cần mọi người thương nghị một chút." Mộ Dung Trác Thất nói, vừa lấy ra một cái hộp lớn khác.

Đồ vật trong hộp rất nhiều, đều được phân loại sắp xếp rất chỉnh tề. Sau khi ra khỏi bí cảnh, tất cả mọi người đều rất hiểu ngầm đưa đồ vật cho anh em Mộ Dung hết, Mộ Dung gia tựa hồ cũng không có ý muốn độc chiếm gì, lấy ra toàn bộ mấy trân bảo đó.

Thiên Linh nhìn một chút đồ vật trên bàn, tiếp tục nhíu mày, trong này cũng có trân bảo anh và Tăng Giang phát hiện, chính anh cũng không biết lúc ra khỏi bí cảnh bị trúng gió gì vậy mà đồ vật đều giao cho anh em Mộ Dung hết, có lẽ là cảm giác vui mừng sau khi sống sót qua tai nạn quá mạnh, cho nên đối với tài bảo đều ngoảnh mặt làm ngơ.
Thiên Linh tự giễu trong lòng một phen, liền khá có hứng thú nhìn về phía Mộ Dung Dịch. Chính anh có lẽ là trúng gió, nhưng Mộ Dung Dịch trúng gió cũng không quá hợp lý. Những thứ này có rất nhiều không thể dùng giá tiền để cân nhắc, hiện tại hắn đặt đồ lên bàn hết, một bộ tư thế chia đều, thật sự là đáng giá tranh luận.

Đồ vật trên bàn chủ yếu có vài loại, «Cửu Từ Phổ Thiện Chú» «Tĩnh Tịch Trầm Bích Quyết» cùng sách trận pháp vô danh, cùng một ít thẻ bài cấp cao do Mộ Dung Trác Thất cùng Cố Thần phát hiện, lượng lớn bảo đan quý giá do Mộ Dung Dịch cùng Mục Lê phát hiện, nhà cây Sinh Mệnh do Tăng Giang cùng Thiên Linh phát hiện. Thuần Bạch đã bị Tăng Giang nhận chủ, không nằm trong phạm vi thảo luận.

Tăng Giang đầu tiên biểu thị mình có Thuần Bạch, không dự định chia đồ.
Mộ Dung Dịch gật gật đầu, tìm kiếm từ trong một đống bảo đan, cầm ra một phần dược vật thích hợp cho Ma thẻ sư thăng cấp cho hắn. Tăng Giang vốn định từ chối, sau đó thấy mọi người đều tán đồng, cũng thu lấy.

Thiên Linh nhìn đồ trên bàn một chút, cầm lên nhà cây Sinh Mệnh. Vật này vốn là Tăng Giang phát hiện, hơn nữa anh nhìn những người khác trên bàn, anh em Mộ Dung giàu nứt đố đổ vách cũng không cần loại đồ vật tương tự với không gian cư trú này, Mục Lê rõ ràng không cảm thấy hứng thú với cái này.

"Tôi muốn cái này, mọi người không có ý kiến gì chứ?"

Những người khác trên bàn đều ngầm thừa nhận, Mộ Dung Dịch đối với anh rõ ràng không có khách khí như Tăng Giang, cũng không có ý định tìm thêm cái gì thêm đầu cho anh.

Thiên Linh cầm nhà cây Sinh Mệnh, quay người cho Tăng Giang. "Cái này vốn là em tìm thấy, coi như tôi mượn hoa hiến Phật cho em. Đừng cự tuyệt, vừa vặn Thuần Bạch của em cũng có thể ở bên trong, lúc em đi rèn luyện cũng thuận tiện."
Tăng Giang có chút dại ra, Cố Thần ngờ vực nhìn tới nhìn lui giữa hai người.

Mộ Dung Dịch tựa hồ không muốn để ý đến khúc mắc của hai người, kéo đề tài lại. "Mục Lê cậu thì sao, cậu muốn cái gì?"

Mộ Dung Dịch thần sắc nhìn Mục Lê đặc biệt phức tạp, Cố Thần trong đầu nổi lên mấy chữ, cái gì mà ẩn tình đưa tình với mỏi mắt mong chờ, kết quả cuối cùng tự mình làm buồn nôn, cảm thấy mấy từ này dùng trên người Mộ Dung Dịch thật sự rất không hài hòa.

Thiên Linh cũng nhận ra, lúc này anh nở nụ cười: "Không biết còn có người hiện tại bắt đầu đi trên con đường tình thánh đấy, chẳng qua tôi nói nè, tìm một vật thay thế thật sự ổn sao?"

Không khí hiện trường nhất thời lạnh xuống, sắc mặt Mộ Dung Dịch trở nên khó coi. Cuối cùng vẫn là Mục Lê nói chuyện: "Tôi gì cũng được, Cố Thần cậu chọn trước đi?"
Cố Thần gật gật đầu, cảm thấy việc không được để cho bầu không khí cứng lại liền ký thác trên người mình. Nhìn lại ba quyển sách cùng một đống bảo đan còn sót lại trên bàn, Cố Thần có chút do dự. Kỳ thực cậu cảm thấy những đồ vật này đối với cậu thì không có tác dụng gì, cậu thật muốn nói đồ vật mấy người tự chia với nhau đi tui không muốn.

Mộ Dung Trác Thất thay cậu quyết định. "Ba quyển sách này đều là do Cố Thần phát hiện, nếu không thì cậu ấy lấy ba quyển sách này đi, tôi cũng không cần đồ. Ba quyển sách này phi thường đặc thù, cho dù là Cố Thần cầm, nhưng sau này mọi người đều có thể nghiên cứu cùng nhau, dù sao nếu nghiên cứu ra được, có thể mở ra một kỷ nguyên mới."

Mộ Dung Dịch hiển nhiên cũng biết giá trị của ba quyển sách này, có chút do dự.
Mộ Dung Trác Thất tiếp tục nói: "Chúng ta còn lại bốn người, cũng chỉ có Cố Thần là Chế thẻ sư, ba quyển sách này chúng ta những người còn lại cầm khẳng định không tự dùng được, vậy khẳng định là lãng phí."

Mộ Dung Dịch gật đầu, những người khác tự nhiên cũng không có ý kiến gì, sách liền đưa Cố Thần hết.

Bởi vì Mộ Dung Trác Thất nói không muốn đồ vật, một đống bảo đan trên bàn tự nhiên thuộc về Mộ Dung Dịch cùng Mục Lê. Mộ Dung Dịch xem tỉ mỉ từng cái bảo đan: "Cái này là Du Vẫn Đan, lúc cậu đột phá có thể dùng đến; cái này là Cửu Chuyển Tái Sinh Đan, cậu thường đi thám hiểm gặp phải độc vật kỳ quái gì đó không có thuốc giả cũng có thể dùng; cái này là ..."

Cuối cùng một đống bảo đan gần như đều chất đống trước mặt Mục Lê, Mộ Dung Dịch giữ lại cho mình một ít tuy giá trị liên thành, nhưng so với những đan dược khác đều có chút vô bổ.
Hành động này của Mộ Dung Dịch làm cho những người khác đều có chút kỳ lạ, bao gồm cả Mộ Dung Trác Thất. Trong ấn tượng của hắn, anh trai tuyệt đối là người sẽ không bỏ qua chút lợi ích của bản thân, theo lý thuyết nếu phát hiện nhiều bảo vật như vậy, anh trai không thu sạch thì đã có thể coi là phát hiện lương tâm, hiện tại loại hành động gần như cho người mà không lợi bản thân chút nào như này thật sự khiến người ta hoài nghi có phải bên trong đổi một cái tâm khác hay không.

Mục Lê cười cười, tựa hồ không có bộ dáng thụ sủng ngược kinh. Y giơ tay lên, từ chính giữa đống bảo đan Mộ Dung Dịch chồng lên trước mặt y trực tiếp chia là một nửa, sau đó đẩy một nửa trong đó đến trước mặt Mộ Dung Dịch.

"Những thứ này vốn là bên trong bí cảnh nhà anh, chúng tôi được mời đi thám hiểm cũng đã được hưởng rất nhiều. Những thứ này tuy nói giá trị liên thành, nhưng đối với tôi thì cũng chỉ là một đồ chơi quý giá, thời điểm thật sự cần dùng đến cũng rất ít. Anh Mộ Dung rộng lượng nguyện ý chia đều, vậy tôi liền lấy một phần, nhưng nhiều hơn tôi không chịu nổi." Mục Lê nói.
Lời nói này vừa khéo léo lại vừa giống như phân rõ giới hạn, cho dù là trì độ như Cố Thần, cũng nhận ra giữa hai người có chút gì đó, không khỏi liếc mắt.

May mà lần này bầu không khí quỷ dị không kéo dài quá lâu, bởi vì Cố Thần chợt phát hiện bên ngoài có tuyết rơi.

"Oa, có tuyết rồi." Cố Thần chạy chậm đến bên cửa sổ, đẩy cửa sổ ra nhìn.

Đây là trận tuyết đầu tiên từ khi Cố Thần tới thế giới này, cũng là tuyết đầu mùa năm nay ở Trung Ương Tinh, tuyết rơi vừa lớn vừa nhanh, ánh mắt quét qua nóc nhà, đường phố, lá cây đều bị bao phủ một tầng tuyết, hàn khí bay vào, mấy người ngồi bên cạnh bàn không khỏi co lại một chút.

Đối với người trước khi xuyên qua sinh ra và lớn lên ở phía nam, hai đời nhìn thấy tuyết cũng chỉ ở thiên đường giải trí băng tuyết, Cố Thần biểu hiện đặc biệt hưng phấn, cũng không nhìn là đang ở nhà người khác, vui vẻ chạy ra cửa định dùng tuyết trên đất chất đống thành một người tuyết.
Cảnh tượng này nếu ở trên trái đất, nhất định sẽ bị phun tào viết thành một bài «Bạn cùng phòng chưa từng nhìn thấy tuyết của tôi mỗi lần tuyết rơi còn đáng nhìn hơn bản thân tuyết ».

Mộ Dung Trác Thất nhìn bộ dáng chơi đùa vui vẻ của Cố Thần, cảm thấy đặc biệt đáng yêu.

Những người khác trong phòng cũng đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, chẳng qua bọn họ không nhìn tuyết, mà nhìn Cố Thần đang nô đùa, thiếu niên nhìn thấy tuyết như nhìn thấy thiên tượng kỳ dị gì đó, thật sự so với tuyết còn đáng xem hơn nhiều.

Tăng Giang có chút ngượng ngùng, có loại cảm giác xấu hổ đứa con của mình đặc biệt chưa từng va chạm xã hội.

Mộ Dung Dịch quay đầu nhìn Mục Lê đứng ở bên cạnh, y cũng đang nhìn Cố Thần đang tự vui mừng, tựa hồ đang nghĩ cái gì đó.

Mộ Dung Dịch bỗng nhiên có một ý nghĩ: "Nếu không chúng ta ngày mai đi tắm suối nước nóng đi, trở về từ bí cảnh tất cả mọi người đều mệt mỏi, vừa vặn đi bảo dưỡng một chút."
Thiên Linh là người đầu tiên từ chối, anh biểu thị còn phải trở lại trường học chuẩn bị bài tập, đương nhiên người tinh tường vừa nhìn liền biết là một cái cớ, địch ý của anh đối với Mộ Dung Dịch cũng không có vì trải qua khó khăn với nhau mà nhạt bớt.

Mục Lê cùng Tăng Giang đều biểu thị sao cũng được, xem ý tứ của Cố Thần, nếu Cố Thần nguyện ý đi thì bọn họ cũng đồng ý.

Ánh mắt Mộ Dung Dịch mang theo một ít khẩn cầu tìm tới Cố Thần đang chồng người tuyết bản không hoàn mỹ ác linh nửa đêm, truyền đạt lời mời đi ôn tuyền.

Là người từ nhỏ đến lớn chưa từng được ngâm suối nước nóng, Cố Thần đối với chuyện tắm suối nước nóng vẫn có chút ít ngóng trông. Cố Thần hứng thú bừng bừng chạy trở về phòng, vừa vặn đụng phải Tăng Giang.

"Giang Giang Giang Giang, chúng ta đi tắm suối nước nóng đi?" Ngữ khí của Cố Thần dù là câu nghi vấn, nhưng ánh mắt bức thiết khiến cho Tăng Giang cảm thấy nếu như từ chối chính là làm sự tình tội ác đày trời gì đó vậy.
Tăng Giang gật gật đầu.

Cố Thần liền chuyển ánh mắt về phía Mục Lê.

Mục Lê vừa vặn mặc một thân áo lông trắng toát, khóe miệng khẽ nhếch, như một con mèo lười biếng. Mục Lê nhìn bộ dáng mỗi một cái lỗ chân lông đều tả 'mau đáp ứng tui đi' của Cố Thần, cười gật gật đầu.

=

=

=

=

Chapter
1 Chương 0102
2 Chương 03-04
3 Chương 05-06
4 Chương 07-08
5 Chương 09-10
6 Chương 11-12
7 Chương 13-14
8 Chương 15-16
9 Chương 17-18
10 Chương 19-20
11 Chương 21: Tulip Thánh Ly (hạ)
12 Chương 22: Thiên Linh bái phỏng
13 Chương 23: Khởi đầu mới
14 Chương 24: Bị lừa gạt
15 Chương 25: Bái phỏng
16 Chương 26: Ứng tuyển
17 Chương 27: Ngày đầu tiên đi làm
18 Chương 28: Báo danh
19 Chương 29: Bản ghi chép giấu trong góc
20 Chương 30: Chuyện cũ tiền đồ
21 Chương 31: Tạm biệt
22 Chương 32: Sơ ngộ
23 Chương 33: Tiểu Hắc Long nóng nảy
24 Chương 34: Thẻ bài thực vật
25 Chương 35: Cá người thủ vệ
26 Chương 36: Đổng Ngọc Dương
27 Chương 37: Chung kết thám hiểm bí cảnh
28 Chương 38: Lớp huấn luyện
29 Chương 39: Bái phỏng
30 Chương 40: Chiêu mộ đặc biệt
31 Chương 41: Kỳ thi đầu vào
32 Chương 42: Nhân tài xuất hiện lớp lớp
33 Chương 43: Nghiệt duyên thầy trò
34 Chương 44: Mục Lê
35 Chương 45: Tam Giáo Tranh Bá (1)
36 Chương 46: Tam Giáo Tranh Bá (2)
37 Chương 47: Tam Giáo Tranh Bá (3)
38 Chương 48: Tam Giáo Tranh Bá (4)
39 Chương 49: Tam Giáo Tranh Bá (Cuối)
40 Chương 50: Một quả trứng cự hố
41 Chương 51: Phòng cho thuê
42 Chương 52: Chia lớp
43 Chương 53: Câu cá
44 Chương 54: Tiểu Kim Long
45 Chương 55: Sân thi đấu cấp trường
46 Chương 56: Một trận chiến thành danh (thượng)
47 Chương 57: Một trận thành danh (hạ)
48 Chương 58: Truyền thuyết thổ hào cúng tế mỹ thực
49 Chương 59: Phong ba Giáo Tế (canh hai)
50 Chương 60: Dẹp loạn phong ba
51 Chương 61: Hoa Tình Thiên
52 Chương 62: Truy xét
53 Chương 63: Kỳ nghỉ
54 Chương 64: Bí cảnh Chiêu Linh
55 Chương 65: Mộng cảnh (Mộ Mục)
56 Chương 66: Bí cảnh năm xưa
57 Chương 67: Kỳ thư (quyển sách kỳ lạ)
58 Chương 68: Ma Chướng (Linh)
59 Chương 69: Phá trận (Mộ Mục)
60 Chương 70: thẻ bài Gia Cát Lượng
61 Chương 71: Thủy triều dị thú
62 Chương 72: Nhà cây Sinh Mệnh (Linh)
63 Chương 73: Tôi chính là Mạc Ly (Mộ Mục)
64 Chương 74: Cố Thần động não quá lớn
65 Chương 75: Thẻ Thời Thiên cùng thẻ Lỗ Ban
66 Chương 76: Thuần Bạch (Linh Giang)
67 Chương 77: Lần thứ hai hội hợp (thượng)
68 Chương 78: Lần thứ hai hội hợp (trung)
69 Chương 79: Lần thứ hai hội hợp (hạ)
70 Chương 80: Người Bảo Vệ Bí Cảnh
71 Chương 81: Chương chung kết bí cảnh
72 Chương 82: Giải thi đấu thẻ bài (thượng)
73 Chương 83: Giải thi đấu thẻ bài (hạ)
74 Chương 84: Thi đấu hợp tác
75 Chương 85: Thông báo - Chia đều thành quả
76 Chương 86: Suối nước nóng - Đối chiến
77 Chương 87: Thẻ Hoa Đà
78 Chương 88: Chung kết
79 Chương 89: Chợ Quỷ
80 Chương 90: Bạch Tử Hạc
81 Chương 91: Chướng ngại Tinh thần lực
82 Chương 92: Chợ Quỷ bán thẻ
83 Chương 93: Rừng dị thú nóng nảy
84 Chương 94: Biến thân
85 Chương 95: Manh mối mới lộ
86 Chương 96: Đêm bay cao
87 Chương 97: Hôn mê
88 Chương 98: Thẻ Cửu Từ
89 Chương 99: Phụ thân tiểu Ngộ - Sự kiện Đan Tứ Hương
90 Chương 100: Một phụ thân khác của tiểu Ngộ
91 Chương 101: Khôi phục chân thân
92 Chương 102: Say
93 Chương 103: Ra mắt Thẻ Cửu Từ (thượng)
94 Chương 104: Ra mắt Thẻ Cửu Từ (trung)
95 Chương 105: Ra mắt Thẻ Cửu Từ (hạ)
96 Chương 106: Hi vọng
97 Chương 107: Thu đồ đệ
98 Chương 108: Cuộc tọa đàm của đại sư
99 Chương 109: Kỹ Kinh Tứ Tọa* (thượng)
100 Chương 110: Kỹ Kinh Tứ Tọa (trung)
101 Chương 111: Kỹ Kinh Tứ Tọa (hạ)
102 Chương 112: Tôi có đạo sư rồi
103 Chương 113: Cơn giông trước lúc mưa
104 Chương 114: Người trong tiên đoán?
105 Chương 115: Quà sinh nhật
106 Chương 116: Sinh nhật cùng ngày giỗ
107 Chương 117: Biến thiên
108 Chương 118: Trận năm sao
109 Chương 119: Một đoàn ma loạn
110 Chương 120: Thẻ bài Bao Công
111 Chương 121: Kinh hồn lúc nửa đêm
112 Chương 122: Sóng ngầm cuồn cuộn
113 Chương 123: Kéo tơ bóc kén
114 Chương 124: Tâm sự nặng nề
115 Chương 125: Ngả bài
116 Chương 126: Sổ ghi chép trong chiến hỏa
117 Chương 127: Chuyện cũ năm xưa
118 Chương 128: Bắc Điều Kỳ
119 Chương 129: Thẻ Quỷ Tự
120 Chương 130: Thẻ Tĩnh Tịch (thượng)
121 Chương 131: Thẻ Tĩnh Tịch (hạ)
122 Chương 132: Tử Kim
123 Chương 133: Ngã ngựa
124 Chương 134: Đi tới chiến tuyến
125 Chương 135: Yên bình cuối cùng (thượng)
126 Chương 136: Yên bình cuối cùng (hạ)
127 Chương 137: Trần Thiệu
128 Chương 138: Suốt đêm lên đảo
129 Chương 139: Cửu Vĩ Huyền Hồ cùng Nicolaus Copernicus
130 Chương 140: Giải cứu
131 Chương 141: Thẻ Thánh Diệp (Thượng)
132 Chương 142: Thẻ Thánh Diệp (hạ)
133 Chương 143: Chân tướng
134 Chương 144: Trận chiến cuối cùng (thượng)
135 Chương 145: Trận chiến cuối cùng (hạ)
136 Chương 146: Toàn Văn Chung
137 Chương 147: Phiên ngoại một
138 Chương 148: Phiên ngoại hai
139 Chương 149: Phiên ngoại ba
140 Chương 150: Phiên ngoại bốn
141 Chương 0506
142 Chương 1314
143 Chương 1516
144 Chương 1920
Chapter

Updated 144 Episodes

1
Chương 0102
2
Chương 03-04
3
Chương 05-06
4
Chương 07-08
5
Chương 09-10
6
Chương 11-12
7
Chương 13-14
8
Chương 15-16
9
Chương 17-18
10
Chương 19-20
11
Chương 21: Tulip Thánh Ly (hạ)
12
Chương 22: Thiên Linh bái phỏng
13
Chương 23: Khởi đầu mới
14
Chương 24: Bị lừa gạt
15
Chương 25: Bái phỏng
16
Chương 26: Ứng tuyển
17
Chương 27: Ngày đầu tiên đi làm
18
Chương 28: Báo danh
19
Chương 29: Bản ghi chép giấu trong góc
20
Chương 30: Chuyện cũ tiền đồ
21
Chương 31: Tạm biệt
22
Chương 32: Sơ ngộ
23
Chương 33: Tiểu Hắc Long nóng nảy
24
Chương 34: Thẻ bài thực vật
25
Chương 35: Cá người thủ vệ
26
Chương 36: Đổng Ngọc Dương
27
Chương 37: Chung kết thám hiểm bí cảnh
28
Chương 38: Lớp huấn luyện
29
Chương 39: Bái phỏng
30
Chương 40: Chiêu mộ đặc biệt
31
Chương 41: Kỳ thi đầu vào
32
Chương 42: Nhân tài xuất hiện lớp lớp
33
Chương 43: Nghiệt duyên thầy trò
34
Chương 44: Mục Lê
35
Chương 45: Tam Giáo Tranh Bá (1)
36
Chương 46: Tam Giáo Tranh Bá (2)
37
Chương 47: Tam Giáo Tranh Bá (3)
38
Chương 48: Tam Giáo Tranh Bá (4)
39
Chương 49: Tam Giáo Tranh Bá (Cuối)
40
Chương 50: Một quả trứng cự hố
41
Chương 51: Phòng cho thuê
42
Chương 52: Chia lớp
43
Chương 53: Câu cá
44
Chương 54: Tiểu Kim Long
45
Chương 55: Sân thi đấu cấp trường
46
Chương 56: Một trận chiến thành danh (thượng)
47
Chương 57: Một trận thành danh (hạ)
48
Chương 58: Truyền thuyết thổ hào cúng tế mỹ thực
49
Chương 59: Phong ba Giáo Tế (canh hai)
50
Chương 60: Dẹp loạn phong ba
51
Chương 61: Hoa Tình Thiên
52
Chương 62: Truy xét
53
Chương 63: Kỳ nghỉ
54
Chương 64: Bí cảnh Chiêu Linh
55
Chương 65: Mộng cảnh (Mộ Mục)
56
Chương 66: Bí cảnh năm xưa
57
Chương 67: Kỳ thư (quyển sách kỳ lạ)
58
Chương 68: Ma Chướng (Linh)
59
Chương 69: Phá trận (Mộ Mục)
60
Chương 70: thẻ bài Gia Cát Lượng
61
Chương 71: Thủy triều dị thú
62
Chương 72: Nhà cây Sinh Mệnh (Linh)
63
Chương 73: Tôi chính là Mạc Ly (Mộ Mục)
64
Chương 74: Cố Thần động não quá lớn
65
Chương 75: Thẻ Thời Thiên cùng thẻ Lỗ Ban
66
Chương 76: Thuần Bạch (Linh Giang)
67
Chương 77: Lần thứ hai hội hợp (thượng)
68
Chương 78: Lần thứ hai hội hợp (trung)
69
Chương 79: Lần thứ hai hội hợp (hạ)
70
Chương 80: Người Bảo Vệ Bí Cảnh
71
Chương 81: Chương chung kết bí cảnh
72
Chương 82: Giải thi đấu thẻ bài (thượng)
73
Chương 83: Giải thi đấu thẻ bài (hạ)
74
Chương 84: Thi đấu hợp tác
75
Chương 85: Thông báo - Chia đều thành quả
76
Chương 86: Suối nước nóng - Đối chiến
77
Chương 87: Thẻ Hoa Đà
78
Chương 88: Chung kết
79
Chương 89: Chợ Quỷ
80
Chương 90: Bạch Tử Hạc
81
Chương 91: Chướng ngại Tinh thần lực
82
Chương 92: Chợ Quỷ bán thẻ
83
Chương 93: Rừng dị thú nóng nảy
84
Chương 94: Biến thân
85
Chương 95: Manh mối mới lộ
86
Chương 96: Đêm bay cao
87
Chương 97: Hôn mê
88
Chương 98: Thẻ Cửu Từ
89
Chương 99: Phụ thân tiểu Ngộ - Sự kiện Đan Tứ Hương
90
Chương 100: Một phụ thân khác của tiểu Ngộ
91
Chương 101: Khôi phục chân thân
92
Chương 102: Say
93
Chương 103: Ra mắt Thẻ Cửu Từ (thượng)
94
Chương 104: Ra mắt Thẻ Cửu Từ (trung)
95
Chương 105: Ra mắt Thẻ Cửu Từ (hạ)
96
Chương 106: Hi vọng
97
Chương 107: Thu đồ đệ
98
Chương 108: Cuộc tọa đàm của đại sư
99
Chương 109: Kỹ Kinh Tứ Tọa* (thượng)
100
Chương 110: Kỹ Kinh Tứ Tọa (trung)
101
Chương 111: Kỹ Kinh Tứ Tọa (hạ)
102
Chương 112: Tôi có đạo sư rồi
103
Chương 113: Cơn giông trước lúc mưa
104
Chương 114: Người trong tiên đoán?
105
Chương 115: Quà sinh nhật
106
Chương 116: Sinh nhật cùng ngày giỗ
107
Chương 117: Biến thiên
108
Chương 118: Trận năm sao
109
Chương 119: Một đoàn ma loạn
110
Chương 120: Thẻ bài Bao Công
111
Chương 121: Kinh hồn lúc nửa đêm
112
Chương 122: Sóng ngầm cuồn cuộn
113
Chương 123: Kéo tơ bóc kén
114
Chương 124: Tâm sự nặng nề
115
Chương 125: Ngả bài
116
Chương 126: Sổ ghi chép trong chiến hỏa
117
Chương 127: Chuyện cũ năm xưa
118
Chương 128: Bắc Điều Kỳ
119
Chương 129: Thẻ Quỷ Tự
120
Chương 130: Thẻ Tĩnh Tịch (thượng)
121
Chương 131: Thẻ Tĩnh Tịch (hạ)
122
Chương 132: Tử Kim
123
Chương 133: Ngã ngựa
124
Chương 134: Đi tới chiến tuyến
125
Chương 135: Yên bình cuối cùng (thượng)
126
Chương 136: Yên bình cuối cùng (hạ)
127
Chương 137: Trần Thiệu
128
Chương 138: Suốt đêm lên đảo
129
Chương 139: Cửu Vĩ Huyền Hồ cùng Nicolaus Copernicus
130
Chương 140: Giải cứu
131
Chương 141: Thẻ Thánh Diệp (Thượng)
132
Chương 142: Thẻ Thánh Diệp (hạ)
133
Chương 143: Chân tướng
134
Chương 144: Trận chiến cuối cùng (thượng)
135
Chương 145: Trận chiến cuối cùng (hạ)
136
Chương 146: Toàn Văn Chung
137
Chương 147: Phiên ngoại một
138
Chương 148: Phiên ngoại hai
139
Chương 149: Phiên ngoại ba
140
Chương 150: Phiên ngoại bốn
141
Chương 0506
142
Chương 1314
143
Chương 1516
144
Chương 1920